Một thoáng Diêm Phù

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

VU LAN VỀ Nhạc và lời: Phương Nhã Ka



VU LAN VỀ
Nhạc và lời: Phương Nhã Ka
Hòa âm: Long.MU
Mixer: Lê Đức Thỏa

Hôm nay, mùa Vu Lan về 
Con cầu nguyện Đức Như Lai 
Xin Mục Kiền Liên chứng giám 
Con cúi đầu lễ bái tri ân.

Hôm nay, mùa Vu Lan về
Tâm thành biện lễ hương hoa
Cúng dường mười phương Tam Bảo
Xin ơn trên thấu rõ lòng con.

Vu Lan mùa Vu Lan đã về, mùa Vu Lan đã về 
Vu Lan, mùa báo hiếu song thân, 
 mùa tưởng nhớ cửu huyền cùng anh linh chí sỹ vị quốc vong thân. Vu Lan là mùa siêu độ cho thập loại chúng sinh,
thoát khỏi cõi u đồ, địa ngục khổ đau.

Hôm nay, mùa Vu Lan về
Chuông chùa từng tiếng ngân lên
Lời kinh hòa theo nhịp mõ
Lòng hân hoan đón Vu Lan về.


Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

CON ĐI CHÙA NGÀY VU LAN - Phương Nhã Ka

https://www.youtube.com/watch?v=432lV038sgg&feature=youtu.be


CON ĐI CHÙA NGÀY VU LAN
Nhạc và lời: Lưu Ka
Con đi đến chùa nhân ngày Vu Lan
Chuông trống rền vang, cờ bay rợp trời
Hương hoa thơm ngát, người người vui tươi
Hòa vang tiếng nhạc, hát ca Vu Lan về.

Hân hoan đón chào nhân mùa Vu Lan
Tay nắm cành hoa nhìn lên Phật đài
Mây hương đan kết, quyện thành bông hoa
Dâng lên cúng Phật, với tâm con an nhàn.

Dạ thưa ông bà, dạ thưa cha mẹ. 
Cho phép con đi đến chùa dự lễ
Gặp chư huynh đệ, đạo hữu thân yêu. 
Tay bắt mặt mừng, ấm áp tình người.

Con đi đến chùa nhân ngày Vu Lan
Con thấy thầy cô, hòang y nhẹ nhàng
Thân tâm an lạc giải thoát trang nghiêm
Chấp tay xá lạy, Nam Mô A Di Đà Phật.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

HOA HỒNG NGÀY VU LAN - Nhạc và lời: Phương Nhã Ka


NGẪU HỨNG ĐỀ THƠ QUA ẢNH















Gửi lại em



 Gi lại em nửa lời chưa nói hết
 Nửa nói rồi xin phép được chia đôi
 Phần dư ra mình gửi đến mây trời
 Nhờ gió cuốn bay vào trong vũ trụ
 ...
 Gi lại em lời thì thầm xưa cũ
 Nơi bắt đầu thủy tổ của hai ta
 Một mai kia duyên phận tại ngân hà
 Soi ánh sáng trên nẻo đường dương thế
 ...
 Gửi lại em đôi điều không thực tế
 Để chau mày nghĩ ngợi với hồ nghi
 Nhớ để quên đời người được mấy khi
 Gieo mình xuống nghe bên trời gió hát
 ...
 Gieo mình xuống rơi rụng mọi thị phi.

Mời trà



Tách trà vô tự vô ngôn
 Dung hàm vũ trụ công ơn người trồng
 Nước thanh tịnh, bếp lửa hồng
 Đôi tay bất nhiễm, tánh không mời trà.

Nghèo vì bão lũ



Mỗi năm bão ghé thăm
 Cứ đều đặn không sót
 Lấy đi những thứ tốt
 Để lại sự tan hoang
 
 Cảnh quê hương điêu tàn
 Xác xơ nghèo đói khát
 Nhiều gia đình tan nát
 Đã bần lại cùng thêm
 
 Cuộc đời sau một đêm
 Sót lại hai tay trắng
 Với cổ họng mặn đắng
 Và đôi mắt quầng thâm
 
 Nếu đất trời hảo tâm
 Đừng ghé thăm quê nữa
 Để cơm canh nguyên bữa
 Cho trọn nghĩa tri ân

 Miền Trung tôi không cần
 Những lũ bão khắc nghiệt
 Đến đi đều vắt kiệt
 Của cải và người thân

 
 Miền Trung đủ lòng nhân
 Chịu đựng và tha thứ
 Nhưng xin đừng cố cứ
 Gây đau khổ nhau hoài.

Đôi bạn



 Thời gian và vết thương
 Cả hai là đôi bạn
 An ủi làm rạn tan
 Những hệ lụy đời thường
 
 Thời gian và vết thương
 Chung đường nhưng khác lối
 Ngóng trông vào những tối
 Hai người ở hai phương
 
 Thời gian và vết thương
 Phối ngẫu duyên thiên định
 Xin người đừng toan tính
 Kẻo gãy cánh giữa đường
 
 Thời gian và vết thương
 Giống loài tuy khác nhau
 Có chung một nỗi đau
 Nhạt dần theo năm tháng
 ...
 Thời gian và vết thương
 Như tình trường trong sương.

Người bí ẩn



 Mơ hồ trong nhân cách
 Hoài nghi những tính tình
 Chỉ im lặng làm thinh
 Với nụ cười mũm mĩm
 
 Mơ hồ nơi sinh sống
 Giao tiếp lại ẩn danh
 Trả lời kiểu loanh quanh
 Thoắt hiện rồi thoắt mất
 
 Người bí ẩn biệt tích
 Chỉ còn lại bóng hình
 Khi đối diện với mình
 Ngộ ra... cười khúc khích.