Một thoáng Diêm Phù

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Tình rơi



 Lắm lời hoa mỹ tình rơi
 Đọng trên chót lưỡi một thời ngây ngô
 Nặng câu triết lý mơ hồ
 Ngoái nhìn sót lại hoa khô bên thềm
 Gửi hồn trôi giữa trời đêm
 Nghe câu duyên nợ êm đềm lướt qua.

Gối mộng



 Trở mình trên gối nhân duyên
 Bao nhiêu mộng ảo não phiền ghé thăm
 Gối tay lên ánh trăng rằm
 Hồn lìa khỏi xác cung Hằng ngẩn ngơ
 Chạm vào ngữ nghĩa vần thơ
 Mộng tan gối chiếc thẩn thờ cô đơn.

Tri ân



 Buông tay rũ bỏ kiếp người
 Quay đầu gởi lại nụ cười tri ân
 Nhân gian duyên phận nếu cần
 Nương theo hoa nắng dương trần gặp nhau.

Lỡ lầm



 Lỡ lầm trót đã trao nhau
 Mỗi người một nửa nỗi đau với đời
 Lỡ lầm một nửa nụ cười
 Ghép hai nửa lại khác người trần gian
 Lỡ lầm hai chữ gian nan
 Vận vào cốt cách phá tan chính mình.

Cánh diều hoàng hôn



 Nương nhau làm đẹp hoàng hôn
 Gió ngưng diều bị đoạt hồn rơi nhanh
 Có khi lên thác xuống gành
 Phần đời còn lại cũng đành vậy thôi
 Cố tìm cho được "cái tôi"
 Gặp nhau trao kết những lời tri âm.

Đôi khi...



 Đôi khi bất chợt nhận ra
 Nhưng thôi im lặng để ta yên lòng
 Đôi khi chợt thấy Sắc Không
 Định tâm quá yếu nào mong được gì
 Đôi khi mãi vẫn đôi khi
 Đôi khi hoài vọng một thời đôi khi.

Ngậm ngùi tiễn đưa



Chung tình cũng đã nhiều năm
Ngậm ngùi vĩnh biệt ai nằm bên trong 
Tiễn nhau ở tận cõi lòng 
Đưa người về chỗ chơi rong thuở nào
Phút giây ng nón ra chào
Nói lời dang dỡ câu nào thành câu
Bao nhiêu ngôn ngữ trong đầu
Rụng rơi thành giọt thấm sâu dưới mồ
Cuối cùng cất tiếng, ô hô!
Thay lời chúc tạ, lộ đồ hanh thông.

Cười... nhe răng



 Nhe răng nhằm để trêu người
 Lòng buồn thì đố ai cười được tươi
 Mặt da, ánh mắt tố ngươi
 Nghe thêm chút giọng chắc mười chẳng sai
 Có nhe thì cũng lai rai
 Lè hoài như thế đố ai dám nhìn.

Công phu thiền



 Trăng non đi ngủ lâu rồi
 Chuông khuya điểm tiếng thức thời công phu
 Thiên Hương am nhỏ im ru
 Ghé xem chỉ thấy thầy tu ngồi thiền.

Trà thiền



 Canh tư quán chiếu nội tâm
 Canh năm bày biện một mâm trà thiền
 Hai tay bưng lấy nhân duyên
 Hương thơm lan tỏa cao nguyên hiện hình
 Quạnh cô đôi chữ nghĩa tình
 Vui buồn vũ trụ có mình ở trong
 Nói rằng có có không không
 Tư duy im lặng mới mong ngộ thiền.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Bắt đầu...



 Bắt đầu lỗi nhịp trái tim
 Nói năng, đi, đứng, nằm im thẩn thờ
 Bắt đầu biết đến mộng mơ
 Đầu thì làm việc, mặt ngơ ngác tìm
 Bắt đầu biết số phận mình
 Không than, chẳng oán, ngồi nhìn thế gian
 Bắt đầu biết đến gian nan
 Trưởng thành thì đã thân tàn tới nơi
 Bắt đầu chỉ biết ngồi chơi
 Quan tài định sẵn là nơi hồi đầu
 Bắt đầu chỉ mới bắt đầu
 Tương lai mù mịt kiếp sau bắt đầu.

Nhân nghĩa



 Nhân non nghĩa cũng mỏi mòn
 Thủy triều thay đổi gió còn đồng tâm
 Một ngày mãi đến trăm năm
 Nước lên trăng lặn ánh rằm vẫn xinh.

Nụ cười phong linh



 Chiều nay gió thổi liên hồi
 Phong linh thích thú reo cười vang xa
 Thôi thì vui với người ta
 Cho lòng nhẹ bớt, cho da mặt mềm.

Đôi tay...



 Đôi tay chưa vướng bụi trần
 Trao nhau tinh khiết một lần sắt son
 Còn dư trao lại nước non
 Định đô lập quốc mong còn lưu danh
 Bận lòng chi chữ em anh
 Hồn thiêng sông núi sử xanh bảng vàng.

Nghịch lưu



 Sinh thời đi ngược dòng đời
 Hai tay ôm chặt những lời kinh thiêng
 Tâm buông bỏ hết nhân duyên
 Bão đâu chợt đến bóng thuyền biệt tăm
 Mắt nhìn về cõi xa xăm
 Trùng dương dậy sóng ầm ầm hò reo.

Cái tôi...?



 Từ ngày có "đất" trên trời
 Mỗi người một vẻ cái tôi quá chừng
 Dương gian nay lắm kẻ khùng
 Buông lơi, xao nhãng đùng đùng sân si
 Chuyện gì cũng phải tới thì
 Đến khi gặp mặt lầm lì thấy thương.

Trâm vàng



 Kim thoa một chiếc trâm cài
 Nên duyên thiếu nữ rạng ngời dung nhan
 Rằng người sắt đá cũng tan
 Lỡ tay rớt mất lòng miên man buồn.

Chia tay



 Chia tay dằn vặt cõi lòng
 Ra đi mang trọn chữ "không" bên mình
 Trần gian giữ giúp chữ tình
 Nếu sau trở lại cho xin một lần.

Nghẹn ngào...



 Bài thơ vứt bỏ giữa đời
 Gặp câu nhạc cũ nghẹn lời cùng nhau
 Cả hai thấm thía nỗi đau
 Qua miền ký ức ôm câu ngậm ngùi
 Nhục thân đã mất đi rồi
 Thơ rưng ngấn lệ nhạc trời tiếc thương.

Thủ túc



 Đôi chân giậm nát cuộc đời
 Hai tay gom sạch chữ thời gian trôi
 Hiến dâng thành quả không lời
 Vô tâm đón nhận đất trời bao la.