Một thoáng Diêm Phù

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Bắt đầu...



 Bắt đầu lỗi nhịp trái tim
 Nói năng, đi, đứng, nằm im thẩn thờ
 Bắt đầu biết đến mộng mơ
 Đầu thì làm việc, mặt ngơ ngác tìm
 Bắt đầu biết số phận mình
 Không than, chẳng oán, ngồi nhìn thế gian
 Bắt đầu biết đến gian nan
 Trưởng thành thì đã thân tàn tới nơi
 Bắt đầu chỉ biết ngồi chơi
 Quan tài định sẵn là nơi hồi đầu
 Bắt đầu chỉ mới bắt đầu
 Tương lai mù mịt kiếp sau bắt đầu.

Nhân nghĩa



 Nhân non nghĩa cũng mỏi mòn
 Thủy triều thay đổi gió còn đồng tâm
 Một ngày mãi đến trăm năm
 Nước lên trăng lặn ánh rằm vẫn xinh.

Nụ cười phong linh



 Chiều nay gió thổi liên hồi
 Phong linh thích thú reo cười vang xa
 Thôi thì vui với người ta
 Cho lòng nhẹ bớt, cho da mặt mềm.

Đôi tay...



 Đôi tay chưa vướng bụi trần
 Trao nhau tinh khiết một lần sắt son
 Còn dư trao lại nước non
 Định đô lập quốc mong còn lưu danh
 Bận lòng chi chữ em anh
 Hồn thiêng sông núi sử xanh bảng vàng.

Nghịch lưu



 Sinh thời đi ngược dòng đời
 Hai tay ôm chặt những lời kinh thiêng
 Tâm buông bỏ hết nhân duyên
 Bão đâu chợt đến bóng thuyền biệt tăm
 Mắt nhìn về cõi xa xăm
 Trùng dương dậy sóng ầm ầm hò reo.

Cái tôi...?



 Từ ngày có "đất" trên trời
 Mỗi người một vẻ cái tôi quá chừng
 Dương gian nay lắm kẻ khùng
 Buông lơi, xao nhãng đùng đùng sân si
 Chuyện gì cũng phải tới thì
 Đến khi gặp mặt lầm lì thấy thương.

Trâm vàng



 Kim thoa một chiếc trâm cài
 Nên duyên thiếu nữ rạng ngời dung nhan
 Rằng người sắt đá cũng tan
 Lỡ tay rớt mất lòng miên man buồn.

Chia tay



 Chia tay dằn vặt cõi lòng
 Ra đi mang trọn chữ "không" bên mình
 Trần gian giữ giúp chữ tình
 Nếu sau trở lại cho xin một lần.

Nghẹn ngào...



 Bài thơ vứt bỏ giữa đời
 Gặp câu nhạc cũ nghẹn lời cùng nhau
 Cả hai thấm thía nỗi đau
 Qua miền ký ức ôm câu ngậm ngùi
 Nhục thân đã mất đi rồi
 Thơ rưng ngấn lệ nhạc trời tiếc thương.

Thủ túc



 Đôi chân giậm nát cuộc đời
 Hai tay gom sạch chữ thời gian trôi
 Hiến dâng thành quả không lời
 Vô tâm đón nhận đất trời bao la.

Bịnh tương tư



 Vào ra mặt chẳng vui cười
 Lo âu, thấp thỏm đứng ngồi không yên
 Hỏi gì cũng nói quàng xiên
 Đầu đang xa vợi, mắt nghiền ưu tư
 Bảo khuyên rồi vẫn khư khư
 Dương gian tâm bịnh tương tư khó lành.

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Chuyện thường ngày


Gặp, thương, tìm hiểu, hôn nhân 
Cưới xong, li dị xoay vần quẩn quanh 
Đang yêu mật ngọt em anh 
Ghét nhau nhà cửa tanh bành mày tao 
Nghe câu quen thuộc "tại sao" ? 
Cũng " vì, bởi, lẽ..." tại tao vì mày

Học đánh đàn...


Sáu dây bảy nốt nhiều năm 
Thuộc lòng tất cả hợp âm trên đàn 
Đôi tay thoăn thoắt nhẹ nhàng 
Ngân câu cơm áo... phủ phàng tương lai 
Thôi thì lấy ngắn nuôi dài 
Con trong bụng mẹ thiên tài mai sau.

Trời trong đáy giếng


Ếch ngồi đáy giếng nhìn trời 
Được năm ba chữ lên lời oang oang 
Văn phong câu cú đàng hoàng 
Xét về ngữ nghĩa xoàng xoàng bậc trung 
Tranh nhau sai đúng không cùng 
Lời qua tiếng lại cũng khùng như nhau 
Biết thì thưa thốt đuôi đầu 
Nếu không dựa cột, có đâu dạy người (*) 
Mình dại mỉm miệng ngồi cười 
Ai khôn thì cứ lên lời dại khôn. 

(*) lấy ý từ câu : Biết thì thưa thốt không thì dựa cột mà nghe

Nửa câu còn lại


"Ta về ta tắm ao ta" 
Nửa câu còn lại làm ta đau lòng 
Nếu không sớm ngộ Sắc Không 
Thế gian rộng lớn đợi trông mơ hồ.

Ngày ấy...


Cúi đầu trước chữ giang sơn 
Ngổn ngang tâm trạng chưa sờn vẹn nguyên 
Trời đêm thấp thoáng con thuyền 
Dở dang nửa bước lời nguyền trăm năm.

Về quê

 
Về quê vui thú điền viên 
Hữu duyên tao ngộ thánh tiên giáng trần 
Đi theo rủ bỏ nợ nần 
Để người ở lại bần thần hoài mong 
Rảnh rang vui thú cửa không 
Lâu ngày cảm được cõi lòng trong veo.

Ca ngợi nhau


Đưa nhau lên tận mây xanh 
Lỡ mà rớt xuống tan tành còn chi 
Xin em chớ vội nói gì 
Mưa xong, trời nắng mây đi mất rồi.

Vô tự thư


Bên chiều nhặt lá thư rơi 
Mở ra giấy trắng, ôi trời! đọc sao? 
Đến đêm trăng chiếu rọi vào 
Lung linh bé bỏng xôn xao cõi lòng 
Nhìn đi ngắm lại xoay vòng 
Kinh văn vô tự cửa không chào người.

Tâm sự của hai vách núi


Dòng sông ngăn cách hai ta 
Vách cao dựng đứng khó mà gặp nhau 
Mỗi người ôm một nỗi đau 
Đợi chờ bắc được nhịp cầu yêu thương.