Một thoáng Diêm Phù

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Chuyện thường ngày


Gặp, thương, tìm hiểu, hôn nhân 
Cưới xong, li dị xoay vần quẩn quanh 
Đang yêu mật ngọt em anh 
Ghét nhau nhà cửa tanh bành mày tao 
Nghe câu quen thuộc "tại sao" ? 
Cũng " vì, bởi, lẽ..." tại tao vì mày

Học đánh đàn...


Sáu dây bảy nốt nhiều năm 
Thuộc lòng tất cả hợp âm trên đàn 
Đôi tay thoăn thoắt nhẹ nhàng 
Ngân câu cơm áo... phủ phàng tương lai 
Thôi thì lấy ngắn nuôi dài 
Con trong bụng mẹ thiên tài mai sau.

Trời trong đáy giếng


Ếch ngồi đáy giếng nhìn trời 
Được năm ba chữ lên lời oang oang 
Văn phong câu cú đàng hoàng 
Xét về ngữ nghĩa xoàng xoàng bậc trung 
Tranh nhau sai đúng không cùng 
Lời qua tiếng lại cũng khùng như nhau 
Biết thì thưa thốt đuôi đầu 
Nếu không dựa cột, có đâu dạy người (*) 
Mình dại mỉm miệng ngồi cười 
Ai khôn thì cứ lên lời dại khôn. 

(*) lấy ý từ câu : Biết thì thưa thốt không thì dựa cột mà nghe

Nửa câu còn lại


"Ta về ta tắm ao ta" 
Nửa câu còn lại làm ta đau lòng 
Nếu không sớm ngộ Sắc Không 
Thế gian rộng lớn đợi trông mơ hồ.

Ngày ấy...


Cúi đầu trước chữ giang sơn 
Ngổn ngang tâm trạng chưa sờn vẹn nguyên 
Trời đêm thấp thoáng con thuyền 
Dở dang nửa bước lời nguyền trăm năm.

Về quê

 
Về quê vui thú điền viên 
Hữu duyên tao ngộ thánh tiên giáng trần 
Đi theo rủ bỏ nợ nần 
Để người ở lại bần thần hoài mong 
Rảnh rang vui thú cửa không 
Lâu ngày cảm được cõi lòng trong veo.

Ca ngợi nhau


Đưa nhau lên tận mây xanh 
Lỡ mà rớt xuống tan tành còn chi 
Xin em chớ vội nói gì 
Mưa xong, trời nắng mây đi mất rồi.

Vô tự thư


Bên chiều nhặt lá thư rơi 
Mở ra giấy trắng, ôi trời! đọc sao? 
Đến đêm trăng chiếu rọi vào 
Lung linh bé bỏng xôn xao cõi lòng 
Nhìn đi ngắm lại xoay vòng 
Kinh văn vô tự cửa không chào người.

Tâm sự của hai vách núi


Dòng sông ngăn cách hai ta 
Vách cao dựng đứng khó mà gặp nhau 
Mỗi người ôm một nỗi đau 
Đợi chờ bắc được nhịp cầu yêu thương.

Trách móc


Rời nhà bóng đổ hiên chiều 
Đêm trăng thấp thoáng dáng liêu xiêu về 
Vui say khướt, mặt ê chề 
Lầm bầm trách móc lời thề năm xưa.

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Kỷ vật



 Lá thư viết ngắn gởi người
 Tâm tư, tình cảm thành lời làm tin
 Mai kia đơn lẻ một mình
 Đìu hiu, cô quạnh bóng hình mua vui
 Ngắm nhìn kỷ vật bùi ngùi
 Đứng lên ngồi xuống tới lui mỉm cười.

Ngồi nhặt ký ức



 Tuổi già ký ức ùa về
 Âm thầm ngồi lựa khen chê rạch ròi
 Tay run cầm nắm bồi hồi
 Vỡ òa cảm xúc như thời ấu thơ
 Đời người như một giấc mơ
 Trăm năm dư lẻ trong mồ xương khô.

Gieo tình



 Đem gieo hạt giống nhớ nhung
 Vào vườn đất hiểu yêu thương nẩy mầm
 Đợi chờ ước vọng ân cần
 Đầu Xuân hoa nở một lần hương trao.

Giọng nói xưa



 Giọng trầm ấm phả vào tâm 
 Mênh mang mộng tưởng tần ngần ngẩn ngơ
 Đời người lắm lúc dại khờ
 Nương âm xưa cũ đợi chờ thiên thu.

Gượng gạo



 Chạnh lòng mỗi bước chân đi
 Trông chờ nhặt được nhũng gì tương lai
 Đường đời sống gió bi hài
 Trở về nín lặng nhìn mây cuối trời
 Lẫn trong ánh mắt nụ cười
 Chút tình gượng gạo với người năm xưa.

Tiếng cười xưa



 Bên tai văng vẳng tiếng cười
 Trong veo như thuở thiếu thời hồn nhiên
 Lâu ngày má lúm đồng tiền
 Miệng mồm liếng thoắng mắt miên man buồn.

Lượm hạt nắng Đông



 Sáng nay lượm hạt nắng Đông
 Nấu thành thuốc chữa nỗi lòng cô đơn
 Pha thêm nước mắt vui buồn
 Nhóm lên bếp lửa tủi hờn chia xa
 Uống xong ta chẳng là ta 
 Xuân thì trở giấc nụ hoa đầu cành.

Nhặt số phận



 Tay buông chút vị mơ hồ
 Nhặt lên gặp được câu thơ run người
 Xa nghe vọng đến tiếng cười
 Chân lông dựng ngược mồ hôi cùng mình
 Nhìn hoài chẳng thấy bóng hình
 Lạnh sau gáy cổ thình lình ngất đi
 Trong mơ ai nói câu gì
 Tuổi xuân đã cạn vận thời loanh quanh
 Có bước thì phải cho nhanh
 Dương gian âm phủ lằn ranh rõ ràng
 Hồn đang lưỡng lự mơ màng
 Ầu ơ tiếng mẹ như đang gọi về.

Trà tình



 Trà thơm bên ấm cuộc tình
 Tay nâng chén ngọc thấy hình bóng ai?
 Hương bay mũi nhận không sai
 Vàng trong ánh mắt lai rai một mình.

Nhẹ nhàng



 Đời người có được mấy khi
 Quen nhau mật thiết ra đi nhẹ nhàng
 Lãng du vận kiếp lang thang
 Lệ rơi... thôi kệ... chẳng màng lệ rơi.