Lá thư viết ngắn gởi người Tâm tư, tình cảm thành lời làm tin Mai kia đơn lẻ một mình Đìu hiu, cô quạnh bóng hình mua vui Ngắm nhìn kỷ vật bùi ngùi Đứng lên ngồi xuống tới lui mỉm cười.
Tuổi già ký ức ùa về Âm thầm ngồi lựa khen chê rạch ròi Tay run cầm nắm bồi hồi Vỡ òa cảm xúc như thời ấu thơ Đời người như một giấc mơ Trăm năm dư lẻ trong mồ xương khô.
Chạnh lòng mỗi bước chân đi Trông chờ nhặt được nhũng gì tương lai Đường đời sống gió bi hài Trở về nín lặng nhìn mây cuối trời Lẫn trong ánh mắt nụ cười Chút tình gượng gạo với người năm xưa.
Sáng nay lượm hạt nắng Đông Nấu thành thuốc chữa nỗi lòng cô đơn Pha thêm nước mắt vui buồn Nhóm lên bếp lửa tủi hờn chia xa Uống xong ta chẳng là ta Xuân thì trở giấc nụ hoa đầu cành.
Tay buông chút vị mơ hồ Nhặt lên gặp được câu thơ run người Xa nghe vọng đến tiếng cười Chân lông dựng ngược mồ hôi cùng mình Nhìn hoài chẳng thấy bóng hình Lạnh sau gáy cổ thình lình ngất đi Trong mơ ai nói câu gì Tuổi xuân đã cạn vận thời loanh quanh Có bước thì phải cho nhanh Dương gian âm phủ lằn ranh rõ ràng Hồn đang lưỡng lự mơ màng Ầu ơ tiếng mẹ nhưđang gọi về.
Lên đường mở rộng "giang sơn" Phồn hoa xứ lạ chẳng sờn chí nhân Tuổi xuân ao ước dự phần Trí năng khai triển một lần nên danh Người đi, tôi ở lại đành Ngậm ngùi tuổi tác, ngắm canh sao trời Lễ đàn đã dựng xong rồi Bát phong im lặng nên ngồi đợi trông Đời người có lắm chữ không Cơ duyên thiên định nghe lòng tiễn đưa.
Phượng hồng cuối cấp bồi hồi Còn tươi thắm đỏ như thời học sinh? Đa mang chỉ kẻ nặng tình Rụng rơi khô héo gồng mình giữa sân Ngoái nhìn phút cuối một lần Đời người lắm nỗi tần ngần nên thơ.
Nhân duyên chưa đủ thôi đành Ra đi im lặng gởi anh nụ cười Sống sao dư dả tình người Dạ quỳnh trở giấc hương trời trao ngay Ngỡ ngàng nắm giữ được mây Xòe năm ngón nhỏ vân tay đổi màu.
Đời tôi phiêu bạt hải hà Dừng chân lâu nhất cũng là vài năm Tình vừa chớm đã xăm xăm Lìa nhà bỏ xứ biệt tăm không về Người đời hỏi có nhớ quê Ậm ừ qua chuyện sợ chê vô tình Tự cho xa xỉ với mình Non sông chữ S bóng hình quê hương.
Bước chân bên phải rời nhà Quý nhân cho gặp cụ già cô đơn Thều thào thí lão bữa cơm Quay về, trở lại hương thơm nhạt dần Hai tay bưng chén bần thần Mắt tìm tiếc rẽ một lần phước lai.
Âm u gác nhỏ sáng nay Rượu không một giọt mà say nổi gì? Vậy mà người cứ li bì Ngất ngây ngồi ngắm việc chi chẳng màng Nói ra nghe chẳng đàng hoàng Cũng đành thây kệ lan man đất trời.