Một thoáng Diêm Phù
Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014
TRÊN PHÍM ĐÀN HOA NỞ - NHAC VÀ LỜI LƯU KA
TRÊN PHÍM ĐÀN HOA NỞ
Trên phím đàn những nụ hồng khoe sắc
Dâng tặng ai còn mẹ và còn cha
Dâng tặng người, thêm long lanh đôi mắt
Dâng cho đời, khúc nhạc Vu Lan ca
Trên phím đàn, một ngày cành hoa nở
Như đón chờ một người ở phương xa
Vu Lan vọng nơi miền xa thương nhớ
Song thân già, gieo hạt mầm nở hoa
Cành hoa khoe màu sắc
Kết tinh dâng tặng đời
Để loài người yêu nhau
Để tình người mênh mông.
Hương hoa lan tỏa ngát
Ngất ngây người và hoa
Một mai ai mất rồi
Cô đơn, lòng nhớ thương.
Nụ hoa mùa tháng bảy
Không thấy người đến thăm
Cành hoa vương lệ sầu
Nghe kinh cầu ngân lên
Trên phím đàn, lời kinh thay hoa nở
Định danh xưng, hoa báo hiếu mẹ cha
Lời kinh vang, nốt nhạc gợi thương nhớ
Giọt châu rơi mắt hoen lệ nhạt nhòa
KÝ ỨC VU LAN - NHẠC VÀ LỜI LƯU KA
KÝ ỨC VU LAN
Nhạc và lời: Lưu Ka
Có một mùa Vu Lan
Có một mùa Vu Lan
Tôi nhận hoa hồng trắng
Mắt rưng rưng lệ nhòa
Lòng trỗii dậy xót xa
Con mất mẹ và cha.
Có một người em thơ
Có một người em thơ
Bơ vơ trong chiều vắng
Mắt rưng rưng lệ nhòa
Mịt mờ đường tương lai
Em sống phận mồ côi.
Mùa Vu Lan năm nay,
em bé nhỏ thuở nào,
trong y vàng rực rỡ,
quỳ trước điện niêm hương.
Dâng lên lời cầu nguyện,
hồi hướng cho song thân,
cửu huyền và thất tổ,
sớm vãng sanh cực lạc,
diện kiến A Di Đà
Có một mùa Vu Lan
Mùa Vu Lan năm nay,
em bé nhỏ thuở nào,
trong y vàng rực rỡ,
quỳ trước điện niêm hương.
Dâng lên lời cầu nguyện,
hồi hướng cho song thân,
cửu huyền và thất tổ,
sớm vãng sanh cực lạc,
diện kiến A Di Đà
Có một mùa Vu Lan
Chuông chùa buông dần đến
Ngân vang khắp xóm làng
Ngân vang khắp xóm làng
Thức tỉnh chốn nhân gian
Quay về nương tựa Phật
Quay về nương tựa Phật, Pháp, Tăng.
Quay về nương tựa Phật, Pháp, Tăng.
Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014
Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014
TẬP THƠ - NÓI VỚI EM
Đôi lời...
Nói với em là một tập thơ tâm sự với các "người em" mà Phương Nhã Ka đã có cơ may bắt gặp đâu đó một vài lần trong đời sống của chính mình. Nhưng rồi... Nói với em không chỉ nói với một đối tượng cụ thể mà là tự nói với lòng mình.
Nói với em là những vần thơ tâm sự buồn vui của Phương Nhã Ka. Những tâm sự buồn vui đó như những khoảnh khắc thoáng qua, như có, như không, như được, như mất, như thật, như hư... khi mơ màng trong giấc ngủ hoặc khi phải tiếp xúc với "lục trần"... khi nghe tiếng ai đó văng vẳng bên tai và rồi tất cả đọng lại, lãng quên trong miền ký ức.
Một ngày, cơ duyên hội ngộ, phút chốc bỗng dưng hiện về, tác giả ghi nhận lại bằng những câu văn có vần, tạm gọi là thơ, để làm kỷ niệm.
Phương Nhã Ka mong quý độc giả đón nhận tác phẩm Nói với em như một lời tâm sự chân thành của tác giả.
Viết tại THIÊN HƯƠNG AM
Trọng Xuân năm Giáp Ngọ
PHƯƠNG NHÃ KA
Kính bút
Nói với em là một tập thơ tâm sự với các "người em" mà Phương Nhã Ka đã có cơ may bắt gặp đâu đó một vài lần trong đời sống của chính mình. Nhưng rồi... Nói với em không chỉ nói với một đối tượng cụ thể mà là tự nói với lòng mình.
Nói với em là những vần thơ tâm sự buồn vui của Phương Nhã Ka. Những tâm sự buồn vui đó như những khoảnh khắc thoáng qua, như có, như không, như được, như mất, như thật, như hư... khi mơ màng trong giấc ngủ hoặc khi phải tiếp xúc với "lục trần"... khi nghe tiếng ai đó văng vẳng bên tai và rồi tất cả đọng lại, lãng quên trong miền ký ức.
Một ngày, cơ duyên hội ngộ, phút chốc bỗng dưng hiện về, tác giả ghi nhận lại bằng những câu văn có vần, tạm gọi là thơ, để làm kỷ niệm.
Phương Nhã Ka mong quý độc giả đón nhận tác phẩm Nói với em như một lời tâm sự chân thành của tác giả.
Viết tại THIÊN HƯƠNG AM
Trọng Xuân năm Giáp Ngọ
PHƯƠNG NHÃ KA
Kính bút
Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014
Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014
TA LÀ BỐN MÙA - N & Lời: LƯU KA - PNK HÁT NHÁP
http://youtu.be/JwOrA6NxYyQ
Ta là bốn mùa
Nhạc và lời Lưu Ka
Ta là mùa Xuân muôn hoa bừng nở rộ
Hay là mùa Hạ phượng đỏ thắm sân trường
Ta là mùa Thu gió heo may mời bạn
Hay là Đông về giá buốt cõi lòng ta
...
Ta là mùa Xuân cây đâm chồi nẩy lộc
Hay là mùa Hạ, rộn rã tiếng ve sầu
Ta là mùa Thu lá úa vàng chờ rụng
Hay là Đông về nhăn nhó cả thịt da.
Ta là mùa Xuân muôn hoa bừng nở rộ
Hay là mùa Hạ phượng đỏ thắm sân trường
Ta là mùa Thu gió heo may mời bạn
Hay là Đông về giá buốt cõi lòng ta
...
Ta là mùa Xuân cây đâm chồi nẩy lộc
Hay là mùa Hạ, rộn rã tiếng ve sầu
Ta là mùa Thu lá úa vàng chờ rụng
Hay là Đông về nhăn nhó cả thịt da.
Điệp khúc
Bốn mùa thay nhau làm nên sự sống
Nuôi dưỡng muôn loài để đến với nhau
Trong cả nỗi đau ngập tràn hạnh phúc
Vũ trụ nhiệm mầu trao lại mai sau.
Ta là trời cao mây bay chiều gió lộng
Hay là biển rộng, để sóng vỗ liên hồi
Ta là bình minh cho đêm tàn vỡ mộng
Hay hoàng hôn buồn để đợi ánh trăng về.
KÝ ỨC PHẬT ĐẢN - PNK TRÌNH BÀY
KÝ ỨC PHẬT ĐẢN
Nhạc và lời: Lưu Ka
Mùa Phật đản năm xưa
Tôi là một em bé
Theo ba mẹ đến chùa
Dâng hương hoa cúng Phật
Đang lễ bỗng trời mưa.
...
Mùa Phật đản năm xưa
Sắc cờ bay khắp lối
Xe hoa rộn phố phường
Dòng người vui tấp nập
Âm nhạc cùng hòa vang.
Điệp khúc
Mùa Phật đản năm nào
Tôi dắt tay nhiều người
Trên môi hé nụ cười
Hòa niềm vui ánh mắt
Lòng ngập tràn yêu thương.
...
Mùa Phật đản năm nào
Đi tung tăng từng bước
Vững chãi giữa cuộc đời
Gieo duyên cùng mọi người
Tán thán Phật đản sanh.
....
Mùa Phật đản năm nay
Đêm trăng rằm sáng quá
Lại nhớ Phật đản xưa
Lễ vật xơ xác buồn
Oằn mình dưới trời mưa
....
Rồi mùa mưa qua đi
Phật đản lại sắp tới
Chân run không bước nổi
Hối tiếc thời son trẻ
Chạy nhảy và hát ca
Nhạc và lời: Lưu Ka
Mùa Phật đản năm xưa
Tôi là một em bé
Theo ba mẹ đến chùa
Dâng hương hoa cúng Phật
Đang lễ bỗng trời mưa.
...
Mùa Phật đản năm xưa
Sắc cờ bay khắp lối
Xe hoa rộn phố phường
Dòng người vui tấp nập
Âm nhạc cùng hòa vang.
Điệp khúc
Mùa Phật đản năm nào
Tôi dắt tay nhiều người
Trên môi hé nụ cười
Hòa niềm vui ánh mắt
Lòng ngập tràn yêu thương.
...
Mùa Phật đản năm nào
Đi tung tăng từng bước
Vững chãi giữa cuộc đời
Gieo duyên cùng mọi người
Tán thán Phật đản sanh.
....
Mùa Phật đản năm nay
Đêm trăng rằm sáng quá
Lại nhớ Phật đản xưa
Lễ vật xơ xác buồn
Oằn mình dưới trời mưa
....
Rồi mùa mưa qua đi
Phật đản lại sắp tới
Chân run không bước nổi
Hối tiếc thời son trẻ
Chạy nhảy và hát ca
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
Giao mùa - Nhạc & Lời Lưu Ka - PNK hát nháp
http://youtu.be/9pTTznqj2Vs
Giao mùa
Nhạc & Lời Lưu Ka
Nhạc & Lời Lưu Ka
Trời vào cuối Thu, Đông về se lạnh
Một nỗi niềm riêng chạnh lòng lữ khách
Tiếng khúc khích cười vương trên màu mắt
Theo gió bay đi xa tít chân trời.
Trời chiều cuối Thu, Đông cười trêu bạn
Nặng nỗi niềm xưa ngập tràn ký ức
Nắng gió ùa về, hôn lên cành lá
Theo gió rơi rơi vui với cội nguồn.
ĐK
Một chiếc lá vàng trên cành chao nghiêng
Một bóng hình hài bên hiên màu nắng
Một tà áo trắng gió đùa tung bay
Ửng hồng đôi má không rượu mà say.
Một chiếc lá vàng cuối Thu tàn tạ
Người hành khất già nhặt lên ngắm nghía
Một hơi thở dài nghe sao thấm thía
Như cả đất trời đang hiện đâu đây.
Trời chiều cuối Thu, Đông về thăm bạn
Mang cả tình thương của người viễn xứ
Nắng ấm theo về ngời trên vầng trán
Đôi mắt long lanh môi thắm nụ cười.
Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014
ĐỨC THẾ TÔN GIÁNG TRẦN - Nhạc và lời: Lưu Ka - TỐP CA NAM NỮ
https://www.youtube.com/watch?v=id-L0N8CLac&feature=youtu.be
ĐỨC THẾ TÔN GIÁNG TRẦN
Nhạc và lời: Lưu Ka
Hôm nay đây, Si - đa - ta ra đời
Lum - bi - ni chào đón bước chân người
Tâm hoan ca đấng giác ngộ đản sanh
Vang lên câu, cứu khổ cho muôn loài.
Hôm nay đây, Đức Thế Tôn giáng trần
Loan tin vui, đến khắp nơi xa gần
Muôn con dân, kính chúc lạy hỷ hoan
Trong tương lai, giải thoát cho muôn người.
Điệp khúc
Lâm Tỳ Ni viên,
Bảy bước lên câu:
"Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn"
Khai ngộ chúng sanh, nhập tri kiến Phật, giải thoát luân hồi.
Lâm Tỳ Ni viên
Bảy bước lên câu:
"Trên trời dưới trời, chỉ một mình ta"
Đem chân lý này, trao cho chúng sanh, tự cứu đời mình.
Lum - bi - ni, hoa khoe hương sắc màu
Lum - bi -ni, chim hót ca vui mừng
Trên chư thiên, trỗi nhạc trời cúng dâng
Vang lên câu, Đức Thế Tôn giáng trần.
Vang lên câu, Đức Thế Tôn giáng trần
Thế Tôn giáng trần, Thế Tôn giáng trần.
Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014
Bến Hư Vô - Nhạc và lời Lưu Ka - PNK hát nháp
http://youtu.be/j4JkCEwDmOE
Bến Hư Vô
Nhạc và lời Lưu Ka
Ước mơ thuyền cặp bến Hư Vô
Hơn nửa cuộc đời vượt hải hồ
Sóng cả nhiều lần trêu lãng tử
Tay chèo mệt rã bến mơ hồ
Ước mơ chạm được bến Hư Vô
Cho thỏa mãn lòng đã đợi chờ
Sóng vỗ con thuyền như xé nát
Đêm nay lãng tử thoát mơ hồ
ĐK
Bến Hư Vô ơi, bến ở đâu
Để thuyền lữ khách phải tìm lâu
Để người mệt mỏi giữa đêm thâu
Rồi bình minh lên ánh mắt vương lệ sầu.
Bến Hư Vô ơi, bến ở đâu
Để thuyền và bến mãi tìm nhau
Để lòng lữ khách phải thương đau
Rồi ngày qua đi đêm xuống vẫn u buồn
Ước mơ gặp được bến Hư Vô
Như có như không giữa mặt hồ
Hiện ẩn nhiều lần bên lữ khách
Hư Vô trước mắt chẳng mơ hồ
Nhạc và lời Lưu Ka
Ước mơ thuyền cặp bến Hư Vô
Hơn nửa cuộc đời vượt hải hồ
Sóng cả nhiều lần trêu lãng tử
Tay chèo mệt rã bến mơ hồ
Ước mơ chạm được bến Hư Vô
Cho thỏa mãn lòng đã đợi chờ
Sóng vỗ con thuyền như xé nát
Đêm nay lãng tử thoát mơ hồ
ĐK
Bến Hư Vô ơi, bến ở đâu
Để thuyền lữ khách phải tìm lâu
Để người mệt mỏi giữa đêm thâu
Rồi bình minh lên ánh mắt vương lệ sầu.
Bến Hư Vô ơi, bến ở đâu
Để thuyền và bến mãi tìm nhau
Để lòng lữ khách phải thương đau
Rồi ngày qua đi đêm xuống vẫn u buồn
Ước mơ gặp được bến Hư Vô
Như có như không giữa mặt hồ
Hiện ẩn nhiều lần bên lữ khách
Hư Vô trước mắt chẳng mơ hồ
THEO GIÓ MÂY NGÀN BAY - Nhạc và lời Lưu Ka - PNK hát nháp
http://youtu.be/WIPA4dhb6LA
THEO GIÓ MÂY NGÀN BAY
Nhạc và lời Lưu Ka
---------&&&&------
Theo gió mây ngàn về cuối trời
Theo gió mây ngàn về cuối trời
Mang đi tâm sự chuyện buồn vui
Ngẩn ngơ khúc hát bên chiều vắng
Ngây ngất tình thơ nhớ nụ cười.
Theo gió mây ngàn về cuối trời
Bơ vơ trong mộng mộng chiều rơi
Thoảng
nghe gió xát trên thềm vắng
Xao xuyến lòng ai thẹn với người.
ĐK
Gió cuốn mây trời, mây trời mang đi những chuyện buồn vui bay theo chiều gió.
Để lại mình ta, tâm hồn trống vắng với chiều nắng nhẹ, tràn ngập mây bay.
Chiếc lá chao nghiêng, là đà trước mặt, chim bay về rừng tìm tổ ấm yêu thương
Theo gió mây ngàn về cuối trời
Sương khuya rơi lạnh lạnh hồn tôi
Dõi theo sao sáng khi trời tối
Bình minh lên rồi mây vẫn trôi.
Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014
CÔ ĐƠN - Nhạc và lời Lưu Ka - PNK hát nháp
http://youtu.be/ypmTx7QeF2c
Cô đơn
Nhạc và lời: Lưu Ka
Cô đơn trong nụ cười
Cô đơn trong nụ cười
Hay cô đơn trong tình người
Cô đơn trong cuộc đời
Hay
cô đơn, trong góc khuất tâm hồn
Cô đơn khi chiều về
Hay khi ta đã ê chề
Cô đơn bên mọi người
Hay cô đơn, trong gác trọ đìu hiu.
Cô đơn bên mọi người
Hay cô đơn, trong gác trọ đìu hiu.
ĐK
Ta cô đơn từ đây, khi hoa nắng đong đầy
Xin chia xa ngày nay, ngày sau vẫn hương say
Cô đơn trong niềm tin, tự giết chết đời mình
Long lanh như nụ hoa, tô thắm cho cuộc đời
Hương hoa như làn sương phả mát tâm hồn người
Cô đơn như bình minh sưởi ấm cho muôn loài.
Cô đơn đang mỉm cười
Xin tươi như đang chào mời
Chia tay cho trọn tình
Tâm trung trinh, vui với tình cô đơn
Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014
Buồn ơi - Nhạc và lời Lưu Ka - ca sỹ Anh Dũng trình bày
https://www.youtube.com/watch?v=bQU6O1ua7y0&feature=youtu.be
Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014
TẬP YÊU THƯƠNG
TẬP YÊU THƯƠNG
LS Nguyên Diên
LS Nguyên Diên
(Viết
về người thân, nhất là viết về hai đấng sinh thành, người cầm viết
thường hay tìm những ngôn từ đẹp nhất, hay nhất và có ý nghĩa nhất để
thể hiện, mong rằng người đọc sẽ cảm nhận được mình là người con có
hiếu. Tuy nhiên, cuộc đời có nhiều điều cần phải nói thật. Với một "khoảnh
khắc cảm xúc" ùa về bất chợt tác giả Nguyên Diên viết ra để trải lòng
mình, để tập yêu thương)
Chân dung tác giả
Viết về người cha quả là một đề tài rất khó với tôi. Bởi lẽ, cảm xúc
không nhiều, thậm chí rất ...rất ít, không đủ để viết và muốn viết cũng
không biết viết cái gi ???
Sau gần 50 năm phiêu bạt "giang hồ" đi tìm cảm xúc để viết đề tài về người cha... Hôm nay "có đôi chút" cảm hứng, nếu không vội vàng ghi lại thì cả cuộc đời này tôi không còn có cơ hội nữa
Tôi lớn lên trong những trận đòn roi nghiệt ngã... ??? Những trận đòn roi có lý do chính đáng...??? những trận đòn roi vô duyên vô cớ... ??? những trận đòn roi để trút nỗi bực mình và những trận đòi roi...??? đến bây giờ tôi mới "tạm" giải mã nó được
Cha tôi sinh ra trong ra trong một gia đình nông dân bình thường. Nơi sinh ra là vùng đất khắc nghiệt , "giàu" nắng và gió. Ông mồ côi cha (ông nội của tôi) lúc Ông mới 3 tuổi. Mẹ của Ông ( bà nội của tôi) tái giá lúc Ông chưa tròn 6 tuổi.
Bà ấy tưởng rằng sau khi tái giá với người đàn ông khác thì ba đứa con thơ dại của mình sẽ có được sự yêu thương chăm sóc chu đáo, từ một người "cha dượng". Đây là một lỗi lầm lớn trong cuộc đời của bà. Chỉ có tấm lòng hiếu thảo của con cháu mới tha thứ cho bà được.
Người cha dượng..."không ra gì". Gia đình nát tan. Cha tôi được chú bác cưu mang. Nói tiếng là cưu mang chứ phải chăn bò, cắt cỏ...làm nhiều thứ khác như những đứa trẻ ở quê đồng trang lứa, để kiếm cái ăn, sống cho qua ngày. Học hành chỉ được lớp 5 trường làng mà thôi. Ông lớn lên trong cơ cực, trong những tiếng nặng nhẹ của chú bác, trong cái nhìn không thiện cảm của hàng xóm... Đồ con mồ côi... Tôi viết đến đây thực sự không kìm nén được lòng mình.
Lớn lên, đúng tuổi quân dịch, cha tôi bị bắt lính. Ông nhập ngũ theo phe miền Nam chống lại phe cộng sản Bắc Việt. Nơi đó có anh chị, bà con của Ông cũng đang cầm súng chống lại miền Nam. Đúng là oan nghiệt của một dòng họ và dân tộc
Trong quá trình cầm súng tham gia chiến trường miền Nam, Ông cũng có học thêm đôi chút, trình độ cũng "khá" lên, nhận thức cũng tiến bộ. Đi từ bảo vệ nền tự do dân chủ, bị bắt buộc, sang bảo vệ nền tự do dân chủ, một cách tự giác và có ý thức. (Nếu ngay lúc nầy cho tôi nhận xét thì "nhận thức" của ông lúc đó cũng chưa đủ tầm như tôi bây giờ. Có lẽ tôi bây giờ đã lớn hơn ông rất nhiều, có trình độ hơn và còn nhiều cái hơn khác nữa).
Thời thế tạo nên anh hùng, từ một thằng lính "hải thuyền", sau sát nhập thành hải quân. Binh chủng hải quân lúc bấy giờ là một binh chủng tương đối "hào hoa" của quân đội miền Nam. Có lẽ Ông cũng hãnh diện, mình chỉ là "thằng" mồ côi cha mẹ sớm, mà nay trở thành một cán chính quân bảo vệ non sông đất nước...
Nhờ học thêm đôi chút, có "trình độ", được cất nhắc... Rồi lại bị sa thải...vì có bà con đang cầm súng ở Bắc Việt
Điều làm tôi lưu ý hơn cả là thời gian ông làm việc ở "phòng nhì". Cái phòng hay điều tra xét hỏi những người khác chiến tuyến. Phòng này, dùng lời nói không thỏa mãn thì hay " thượng cẳng chân hạ cẳng tay" . Phải chăng "nghiệp vụ" thời tiền chiến đã ăn sâu vào tiềm thức khiến ông có những hành xử thô bạo với vợ con sau này ???
Ngày định mệnh của miền Nam Việt Nam đã đến, quân đồng minh, rút khỏi cuộc chơi...thể chế miền Nam sắp sụp đổ... Gia đình tôi bắt đầu cuộc di tản theo lệnh của chính quyền Sài Gòn. Rời quân cảng Cam Ranh...đến Đảo Phú Quốc. Sống tập trung trong trại tù mà ngày xưa dành giam cầm những người cộng sản. Rời đảo Phú Quốc về Vũng Tàu...rời Vũng Tàu đến bến cảng Cát Lái. Ngày tàn của chế độ Sài Gòn được tính bằng ngày... Đây là cơ hội cuối cùng để ông đưa cả gia đình vợ con sang Mỹ. Ông có được cái quyền như vậy vào lúc đó.
Lập trường không vững, thiếu quyết đoán, nặng tình với bà con, nhất là bà chị ở Bắc Việt...suy nghĩ nông cạn, nhận định thời cuộc không chính xác...nhiều và rẩt nhiều cái không khác nữa, khiến Ông quyết định "Ta Về Ta Tắm Ao Ta / Dù Trong Dù Đục Ao Nhà Vẫn Hơn",. Ông ngâm nga câu này mãi. Ông đã quyết định sai lầm khiến ông và cả gia đình phải trả giá sau này.
Đất nước thì thống nhất, nhưng hòa bình thì chưa biết có hay không?. Những người lính theo phe miền Nam thất trận, bơ phờ, hốc hác, xuôi ngược tìm đất cắm dùi, tìm kế sinh nhai...
Đất trời dun dũi, Ông về mảnh đất Bình Tuy, (nay là Bình Thuận), sống trong ngôi nhà tranh do chương trình Quốc Vụ Khanh của chế độ Sài Gòn cấp cho gia đình năm 1973-1974 ? Chuyện này thì tôi không rành lắm?.
Trong tay có nghề sửa chữa máy của các loại tàu lớn, có bằng cấp. Nhưng các loại giấy tờ ấy, thì đã đốt tối ngày 28/04/1975, Ông chỉ còn một tấm thân lành lặn bên ngoài và một sức khỏe...với tinh thần của người thua trong cuộc chiến.
Sau khi trình diện với chính quyền mới, khai báo quá trình...cái gì giấu được thì giấu...cái gì không được thì khai... Rồi học tập, cải tạo...may là không chết ở trong trại..hú hồn... Chính cái giấu được nên không được xét diện HO. Một lần nữa lại tiếc...đúng là "tái ông không mất ngựa"
Nghề nông là nghề tốt nhất lúc này "nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rong thì nhất nông nhì sĩ" . Cái nghề mà không cần bằng cấp, không cần phải kê khai lý lịch.
Ngày ngày vác cuốc ra rẫy, gió nắng của vùng đất cuối Nam Trung Bộ đầu Đông Nam Bộ có khác. Tối tối, nghe thằng mõ làng ...a lô...a lô ...a lô... "Yêu cầu toàn thể ngụy quân, ngụy quyền tập trung tại trụ sở thôn vào lúc 8 giờ tối ngày mai, để họp nghe triển khai...khai triển...a lô...a lô...a lô.
Làm nông về đã mệt, tối tối đi họp nghe triển khai cái "bánh vẽ" to đùng mà 37 năm nay vẽ chưa xong và mua không được bột để làm bánh.
Sống trong nỗi chờ mong một ngày mai thể chế tự do quay trở lại...giai đoạn đó nhiều người miền Nam đều nghĩ vậy? Không riêng gì Cha tôi. Có lẽ do cuộc sống lúc đó quá cơ cực nên họ mới có suy nghĩ và chờ đợi như thế. Tâm trạng như vậy, cộng thêm mùa màng thất thường...cuộc sống chật vật thấy rõ trước mắt... Những hoài niệm quá khứ , những vui buồn trong hiện tại của Ông, tôi và mẹ tôi phải gánh chịu. Tôi bị đòn roi như cơm bữa. Xong rồi quên, còn nhỏ mà...
Thế rồi ngày này qua tháng khác, tôi đau, tôi buồn...chưa đến nỗi hận. Nhưng gần chạm ngỏ cái cảm xúc ấy. Tôi muốn thoát khỏi cái cảnh gia đình. Tôi muốn vượt biên thôi. Đó là nguyện vọng duy nhất của tôi ngày ấy...
Cơ duyên cho tôi gặp Phật, được học hành đàng hoàng...nay "tạm" yên ổn, có thời gian lắng tâm, chiêm nghiệm, lý giải...để yêu thương Cha mình. Biết rằng những nhận thức và tình cảm hôm nay con có được là do con tự tìm mà có, do Phật chỉ lối đưa đường... Nhưng dòng máu chảy trong người con là của Cha Mẹ. Những suy nghĩ giận hờn và dằn vặt trong quá khứ mong Cha hãy tha lỗi, xin Phật hãy đoái thương chứng giám.
Đê đầu thành kính vọng bái và tri ân Cha Mẹ đã sinh ra con, sinh ra tấm thân "tứ đại" để con được có cơ hội gieo nhân lành trong kiếp sống này.
(Viết tại Thiên Hương Am Mạnh Đông năm Nhâm Thìn)
Sau gần 50 năm phiêu bạt "giang hồ" đi tìm cảm xúc để viết đề tài về người cha... Hôm nay "có đôi chút" cảm hứng, nếu không vội vàng ghi lại thì cả cuộc đời này tôi không còn có cơ hội nữa
Tôi lớn lên trong những trận đòn roi nghiệt ngã... ??? Những trận đòn roi có lý do chính đáng...??? những trận đòn roi vô duyên vô cớ... ??? những trận đòn roi để trút nỗi bực mình và những trận đòi roi...??? đến bây giờ tôi mới "tạm" giải mã nó được
Cha tôi sinh ra trong ra trong một gia đình nông dân bình thường. Nơi sinh ra là vùng đất khắc nghiệt , "giàu" nắng và gió. Ông mồ côi cha (ông nội của tôi) lúc Ông mới 3 tuổi. Mẹ của Ông ( bà nội của tôi) tái giá lúc Ông chưa tròn 6 tuổi.
Bà ấy tưởng rằng sau khi tái giá với người đàn ông khác thì ba đứa con thơ dại của mình sẽ có được sự yêu thương chăm sóc chu đáo, từ một người "cha dượng". Đây là một lỗi lầm lớn trong cuộc đời của bà. Chỉ có tấm lòng hiếu thảo của con cháu mới tha thứ cho bà được.
Người cha dượng..."không ra gì". Gia đình nát tan. Cha tôi được chú bác cưu mang. Nói tiếng là cưu mang chứ phải chăn bò, cắt cỏ...làm nhiều thứ khác như những đứa trẻ ở quê đồng trang lứa, để kiếm cái ăn, sống cho qua ngày. Học hành chỉ được lớp 5 trường làng mà thôi. Ông lớn lên trong cơ cực, trong những tiếng nặng nhẹ của chú bác, trong cái nhìn không thiện cảm của hàng xóm... Đồ con mồ côi... Tôi viết đến đây thực sự không kìm nén được lòng mình.
Lớn lên, đúng tuổi quân dịch, cha tôi bị bắt lính. Ông nhập ngũ theo phe miền Nam chống lại phe cộng sản Bắc Việt. Nơi đó có anh chị, bà con của Ông cũng đang cầm súng chống lại miền Nam. Đúng là oan nghiệt của một dòng họ và dân tộc
Trong quá trình cầm súng tham gia chiến trường miền Nam, Ông cũng có học thêm đôi chút, trình độ cũng "khá" lên, nhận thức cũng tiến bộ. Đi từ bảo vệ nền tự do dân chủ, bị bắt buộc, sang bảo vệ nền tự do dân chủ, một cách tự giác và có ý thức. (Nếu ngay lúc nầy cho tôi nhận xét thì "nhận thức" của ông lúc đó cũng chưa đủ tầm như tôi bây giờ. Có lẽ tôi bây giờ đã lớn hơn ông rất nhiều, có trình độ hơn và còn nhiều cái hơn khác nữa).
Thời thế tạo nên anh hùng, từ một thằng lính "hải thuyền", sau sát nhập thành hải quân. Binh chủng hải quân lúc bấy giờ là một binh chủng tương đối "hào hoa" của quân đội miền Nam. Có lẽ Ông cũng hãnh diện, mình chỉ là "thằng" mồ côi cha mẹ sớm, mà nay trở thành một cán chính quân bảo vệ non sông đất nước...
Nhờ học thêm đôi chút, có "trình độ", được cất nhắc... Rồi lại bị sa thải...vì có bà con đang cầm súng ở Bắc Việt
Điều làm tôi lưu ý hơn cả là thời gian ông làm việc ở "phòng nhì". Cái phòng hay điều tra xét hỏi những người khác chiến tuyến. Phòng này, dùng lời nói không thỏa mãn thì hay " thượng cẳng chân hạ cẳng tay" . Phải chăng "nghiệp vụ" thời tiền chiến đã ăn sâu vào tiềm thức khiến ông có những hành xử thô bạo với vợ con sau này ???
Ngày định mệnh của miền Nam Việt Nam đã đến, quân đồng minh, rút khỏi cuộc chơi...thể chế miền Nam sắp sụp đổ... Gia đình tôi bắt đầu cuộc di tản theo lệnh của chính quyền Sài Gòn. Rời quân cảng Cam Ranh...đến Đảo Phú Quốc. Sống tập trung trong trại tù mà ngày xưa dành giam cầm những người cộng sản. Rời đảo Phú Quốc về Vũng Tàu...rời Vũng Tàu đến bến cảng Cát Lái. Ngày tàn của chế độ Sài Gòn được tính bằng ngày... Đây là cơ hội cuối cùng để ông đưa cả gia đình vợ con sang Mỹ. Ông có được cái quyền như vậy vào lúc đó.
Lập trường không vững, thiếu quyết đoán, nặng tình với bà con, nhất là bà chị ở Bắc Việt...suy nghĩ nông cạn, nhận định thời cuộc không chính xác...nhiều và rẩt nhiều cái không khác nữa, khiến Ông quyết định "Ta Về Ta Tắm Ao Ta / Dù Trong Dù Đục Ao Nhà Vẫn Hơn",. Ông ngâm nga câu này mãi. Ông đã quyết định sai lầm khiến ông và cả gia đình phải trả giá sau này.
Đất nước thì thống nhất, nhưng hòa bình thì chưa biết có hay không?. Những người lính theo phe miền Nam thất trận, bơ phờ, hốc hác, xuôi ngược tìm đất cắm dùi, tìm kế sinh nhai...
Đất trời dun dũi, Ông về mảnh đất Bình Tuy, (nay là Bình Thuận), sống trong ngôi nhà tranh do chương trình Quốc Vụ Khanh của chế độ Sài Gòn cấp cho gia đình năm 1973-1974 ? Chuyện này thì tôi không rành lắm?.
Trong tay có nghề sửa chữa máy của các loại tàu lớn, có bằng cấp. Nhưng các loại giấy tờ ấy, thì đã đốt tối ngày 28/04/1975, Ông chỉ còn một tấm thân lành lặn bên ngoài và một sức khỏe...với tinh thần của người thua trong cuộc chiến.
Sau khi trình diện với chính quyền mới, khai báo quá trình...cái gì giấu được thì giấu...cái gì không được thì khai... Rồi học tập, cải tạo...may là không chết ở trong trại..hú hồn... Chính cái giấu được nên không được xét diện HO. Một lần nữa lại tiếc...đúng là "tái ông không mất ngựa"
Nghề nông là nghề tốt nhất lúc này "nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rong thì nhất nông nhì sĩ" . Cái nghề mà không cần bằng cấp, không cần phải kê khai lý lịch.
Ngày ngày vác cuốc ra rẫy, gió nắng của vùng đất cuối Nam Trung Bộ đầu Đông Nam Bộ có khác. Tối tối, nghe thằng mõ làng ...a lô...a lô ...a lô... "Yêu cầu toàn thể ngụy quân, ngụy quyền tập trung tại trụ sở thôn vào lúc 8 giờ tối ngày mai, để họp nghe triển khai...khai triển...a lô...a lô...a lô.
Làm nông về đã mệt, tối tối đi họp nghe triển khai cái "bánh vẽ" to đùng mà 37 năm nay vẽ chưa xong và mua không được bột để làm bánh.
Sống trong nỗi chờ mong một ngày mai thể chế tự do quay trở lại...giai đoạn đó nhiều người miền Nam đều nghĩ vậy? Không riêng gì Cha tôi. Có lẽ do cuộc sống lúc đó quá cơ cực nên họ mới có suy nghĩ và chờ đợi như thế. Tâm trạng như vậy, cộng thêm mùa màng thất thường...cuộc sống chật vật thấy rõ trước mắt... Những hoài niệm quá khứ , những vui buồn trong hiện tại của Ông, tôi và mẹ tôi phải gánh chịu. Tôi bị đòn roi như cơm bữa. Xong rồi quên, còn nhỏ mà...
Thế rồi ngày này qua tháng khác, tôi đau, tôi buồn...chưa đến nỗi hận. Nhưng gần chạm ngỏ cái cảm xúc ấy. Tôi muốn thoát khỏi cái cảnh gia đình. Tôi muốn vượt biên thôi. Đó là nguyện vọng duy nhất của tôi ngày ấy...
Cơ duyên cho tôi gặp Phật, được học hành đàng hoàng...nay "tạm" yên ổn, có thời gian lắng tâm, chiêm nghiệm, lý giải...để yêu thương Cha mình. Biết rằng những nhận thức và tình cảm hôm nay con có được là do con tự tìm mà có, do Phật chỉ lối đưa đường... Nhưng dòng máu chảy trong người con là của Cha Mẹ. Những suy nghĩ giận hờn và dằn vặt trong quá khứ mong Cha hãy tha lỗi, xin Phật hãy đoái thương chứng giám.
Đê đầu thành kính vọng bái và tri ân Cha Mẹ đã sinh ra con, sinh ra tấm thân "tứ đại" để con được có cơ hội gieo nhân lành trong kiếp sống này.
(Viết tại Thiên Hương Am Mạnh Đông năm Nhâm Thìn)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

