Một thoáng Diêm Phù

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Phận hoa



 Hoa tàn hay nở cũng như nhau
 Nở đẹp, tàn không... nhìn thật sâu
 Hối tiếc làm chi nghe chặc lưỡi
 Hương thơm ngửi mãi lại đau đầu

Có thể và không thể



 Có thể gặp nhau ở cuối trời
 Nhưng mà không thể tới người ơi
 Đến nơi không phải là sau cuối
 Chín suối là nơi hội ngộ rồi.

MƠ...


Mơ sáng
 Nằm nướng để bù tối thức khuya
 Lim dim hít thở, bớ ai kia
 Nhà xe cháy rụi, hai tay trắng
 Vợ nói, bố đang, mơ sáng kìa!.

Mơ trưa 
 Cơm xong mệt lả ngả người ra
 Nhắm mt thấy mình oai quá ta
 Trước mặt chúng thưa con bẩm cụ
 Đập bàn, tỉnh dậy, mơ trưa à!.

Mơ tối
 Tối đến về nhà tắm rửa xong
 Mệt nhoài nằm ngửa trên sa lông
 Có người réo gọi đi làm tiếp
 Ú ớ, la lên, dứt khoát không.

Mơ khuya
 Ngủ sớm ngày mai có việc nhiều
 Khuya nghe lẩm bẩm một đôi điều
 Từ từ... đợi đã... đang thu xếp
 Dấu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Chúc ngủ ngon



 Ngủ ngon lời chúc vẫn còn thơm
 Khép lại một câu cũng chẳng còn
 Kẻ trộm vào nhà cuỗm mất hết
 Sáng ra lối xóm nghe om sòm.

Thời tiết... Sài Gòn



 Sài Gòn thời tiết đã vào Đông
 Se lạnh ngoài da, ấm cõi lòng
 Du hý, phố phường không ngột ngạt
 Áo choàng khoe sắc, chạy chơi rong

Gió nước (phong thuỷ)



 Gió nước đùa vui sướng quá ta
 Quên mây bạc bẽo thế sao à
 Đất trời cấu thành bốn huynh đệ
 Địa, thủy, hỏa, phong vốn một nhà.

Quân tử



 Hiền nhân quân tử có hay không?
 Hay chỉ danh xưng để mát lòng
 Ra ngõ tiểu nhân ngồi lúc nhúc
 Đến nơi công sở hỏi lòng vòng.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Lẻ loi



 Lẻ bóng đơn côi trong gác nhỏ
 Mắt nhìn cửa sổ trời mưa to
 Bốn tường lạnh ngắt không lên tiếng
 Thân bịnh bất thần đành phải lo.

Vờ ngủ



 Nhắm mắt nằm yên để giả vờ
 Tại vì hắn đã bị vương tơ
 Miên man dạo cảnh trong đêm vắng
 Sáng dậy mặt mày, dáng dại khờ.

Thoáng mơ



 Giấc mơ, xuất hiện lúc canh hai
 Đủ chuyện buồn vui chẳng giống ai
 Quá khứ đan xen đùa hiện tại
 Khổ thân thức trắng cả đêm dài

Duyên thời gian



 Duyên thầm năm tháng dài ra thêm
 Mát mẻ đành tâm cắt mất em
 Quá khứ rụng rơi ai trở giấc
 Đưa tay vuốt lấy ngắn rồi, quên.

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Hơi ấm



 Trời vào Đông cõi lòng băng giá
 Tiếng hít hà vang vọng chẳng xa
 Nhắm mắt, chắp tay, thầm khấn nguyện 
 Hương thơm, hơi ấm cõi Di Đà.

Tơ lòng



 Sợi gì sao giống loại tơ lòng
 Rất mỏng mắt thường thấy trống không
 Yên tĩnh mới nghe tiếng sột soạt
 Vướng vào mới biết có hay không ?

Cơ trời



Cơ trời như thế một bàn cờ
Nhầm nước, nhầm quân sẽ phất phơ
Toan tính thiệt hơn thêm nhọc sức
Chi bằng tĩnh lặng với hư vô

Não phiền rụng rơi



Phiền não ghé thăm chẳng nghỉ ngơi
Tinh sương trưa tối lúc sao dời
Rủ rê trong mộng không tha thứ
Lẽo đẽo ba mươi mới chịu rơi

Chợt nhận ra...



Hoa vẫn nở
Mây vẫn bay.
Ngày đêm vẫn đổi thay đều đặn.
Con người ngày càng già dặn,
Chng chạc, trưởng thành...!
Vui cười rạng rỡ.
Đôi chút ăn năn. 
Chạnh lòng.
Trắc ẩn.
Chuyện nhân sinh,
Như bóng với hình ta vậy.
Chợt nhận ra.
Cười khà một tiếng. 
Bình minh trở giấc

Lặng lẽ



Lặng lẽ ra đi.
Lặng lẽ trở về.
Một mình nặng nhẹ với gánh nghiệp xưa cũhôm nay.
Không mặn lạt, chua cay, ngọt bùi, mềm cứng.
Ăn ngấu nghiến, không kể thế đứng, ngồi, nằm hay đi.
Có mấy khi ta hồn nhiên sống với...
Thôi cũng đành như vốn có bẩm sinh.
Để một mình nguyên vẹn, tinh khôi, như thuở ban đầu của nó.
Chẳng phải lo toan, tất bật, bận rộn, chật chội giữa nhân gian.
Lặng lẽ lang thang.
Lặng lẽ vui cười.
Ta tồn tại.

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Tình hư vô



Cho tôi xin một chút vị mơ hồ
Để đem về treo trên nhánh cây khô
Sang năm tới trên cành kia hoa nở
Rước trăng về tấu khúc nhạc hư vô

Suy tư...



Ngồi suy tư bên gốc cây tùng già
Thấy ông bà hiện ra trong thớ gỗ
Nghe chạnh lòng rời gót đi không nỡ
Nước mắt trào, chợt thoáng nhận ra ta.

Cứ ngỡ...



 Ngồi gật gù bên trang kinh Bát nhã
 Tấm tắc khen câu "sắc tức thị không"
 Ở bên ngoài thời tiết đã vào Đông
 Mà cứ ngỡ, đất trời đang thay lá.