Một thoáng Diêm Phù

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Hơi ấm



 Trời vào Đông cõi lòng băng giá
 Tiếng hít hà vang vọng chẳng xa
 Nhắm mắt, chắp tay, thầm khấn nguyện 
 Hương thơm, hơi ấm cõi Di Đà.

Tơ lòng



 Sợi gì sao giống loại tơ lòng
 Rất mỏng mắt thường thấy trống không
 Yên tĩnh mới nghe tiếng sột soạt
 Vướng vào mới biết có hay không ?

Cơ trời



Cơ trời như thế một bàn cờ
Nhầm nước, nhầm quân sẽ phất phơ
Toan tính thiệt hơn thêm nhọc sức
Chi bằng tĩnh lặng với hư vô

Não phiền rụng rơi



Phiền não ghé thăm chẳng nghỉ ngơi
Tinh sương trưa tối lúc sao dời
Rủ rê trong mộng không tha thứ
Lẽo đẽo ba mươi mới chịu rơi

Chợt nhận ra...



Hoa vẫn nở
Mây vẫn bay.
Ngày đêm vẫn đổi thay đều đặn.
Con người ngày càng già dặn,
Chng chạc, trưởng thành...!
Vui cười rạng rỡ.
Đôi chút ăn năn. 
Chạnh lòng.
Trắc ẩn.
Chuyện nhân sinh,
Như bóng với hình ta vậy.
Chợt nhận ra.
Cười khà một tiếng. 
Bình minh trở giấc

Lặng lẽ



Lặng lẽ ra đi.
Lặng lẽ trở về.
Một mình nặng nhẹ với gánh nghiệp xưa cũhôm nay.
Không mặn lạt, chua cay, ngọt bùi, mềm cứng.
Ăn ngấu nghiến, không kể thế đứng, ngồi, nằm hay đi.
Có mấy khi ta hồn nhiên sống với...
Thôi cũng đành như vốn có bẩm sinh.
Để một mình nguyên vẹn, tinh khôi, như thuở ban đầu của nó.
Chẳng phải lo toan, tất bật, bận rộn, chật chội giữa nhân gian.
Lặng lẽ lang thang.
Lặng lẽ vui cười.
Ta tồn tại.

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Tình hư vô



Cho tôi xin một chút vị mơ hồ
Để đem về treo trên nhánh cây khô
Sang năm tới trên cành kia hoa nở
Rước trăng về tấu khúc nhạc hư vô

Suy tư...



Ngồi suy tư bên gốc cây tùng già
Thấy ông bà hiện ra trong thớ gỗ
Nghe chạnh lòng rời gót đi không nỡ
Nước mắt trào, chợt thoáng nhận ra ta.

Cứ ngỡ...



 Ngồi gật gù bên trang kinh Bát nhã
 Tấm tắc khen câu "sắc tức thị không"
 Ở bên ngoài thời tiết đã vào Đông
 Mà cứ ngỡ, đất trời đang thay lá.

Qua miền nỗi nhớ



 Bàn chân ai, đặt hai bên nỗi nhớ
 Chốn thứ ba, thì để phút chia xa
 Ở nơi kia, đợi đến lúc tuổi già
 Câu kinh vọng, bốn miền còn dang dở

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Tình thiên cổ



 Gom gió bão đem cất vào đâu đó
 Khi lòng buồn nhờ nó thổi bay xa
 Một mai kia gặp nhau ở ngân hà
 Ta với ngươi kết thành tình thiên cổ

Tiễn bạn



 Đưa người đi rời xa miền ố trược
 Nơi vĩnh hằng bạn đến trước tôi sau
 Phút cô đơn ngắn ngi rồi gặp nhau
 Hạt cát nhỏ cùng lăn về phía trước

Xuân lao lý



 Ngồi lặng ngắm giao thời bên song sắt
 Lòng trào dâng, dằn vặt nỗi xót xa
 Phút mong manh, phải rời cả quê nhà
 Vòng lao lý, xuân về ta quặn thắt

Vì sao buồn?



 Tình vũ trụ lỗi nhịp thân tứ đại
 Ngọn bát phong tàn hoại kẻ vô minh
 Tạo dư âm buồn khổ kiếp nhân sinh
 Đường trở lại chân tình đang xa ngái

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Xuân buồn



 Mai đã nở, lòng ta buồn vời vợi
 Xuân đang về, đơn lạnh vẫn chưa tan
 Kẻ tha hương, nặng bước lúc đêm tàn
 Thân cô quạnh, giữa phồn hoa đô hội

Đêm buồn



 Nghe tin dữ, nơi phương xa gửi tới
 Đêm trằn trọc, nghe rõ nhịp thời gian
 Mắt đã mỏi, mà tâm vẫn lang thang
 Không bến đỗ, mỗi khi trời sụp tối

Lặng lẽ buồn



 Có nỗi buồn, tự thân đang gặm nhấm
 Giết dung nhan, tuổi trẻ của một thời
 Hỏi có sao? Trả lời không đau lắm.
 Vội lau nhanh, châu ngọc rụng giữa trời

Kỷ niệm buồn



 Ta vội đi, nên tâm hồn lơ đãng
 Có một người, dõi mắt ngóng trong theo
 Câu nói nhỏ van xin, kèm than vãn
 Kỷ niệm buồn, chợt hiện... lại bay vèo

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Cây nắng



 Sợi nắng chia hai giữa tiết Đông
 Ngoài da tê buốt, ở trong không
 Nửa kia tri dậy thành cây nắng
 Sưởi ấm cho nhau một tấm lòng

Say xuân



 Chếnh choáng hơi xuân lòng ngất ngây
 Rượu không một giọt người đang say
 Dung nhan ửng đỏ như e thẹn
 Lẽo đẽo bên hiên nắng cả ngày