Tu hành ba bữa đòi vô tâm Nghe hỏi đến danh giả bộ câm Người tưởng hắn ta đang tịnh khẩu Hoá ra không phải mình đang nhầm ....... Tu lâu chưa thấy được vô tâm Ai hỏi "vô tâm" cũng giả câm Không thấy làm sao đối đáp được Phải đành chịu tiếng tu mà hâm ...... Tu hành không cảm được vô tâm Cạo tóc, chay trường khổ cực thân Khuya sớm mõ chuông cũng mỏi mệt Thôi thì ai hỏi mình đành câm
Hắn...Ghiền... Tôi điên trời đất cũng điên Tôi buồn hắn cũng não phiền giống tôi Tôi cười hắn cũng lôi thôi Ẩm ương mưa nắng ỉ ôi cả ngày Quay cuồng trời đất. Tôi say Hắn đang thịnh nộ hất bay mọi loài Trợn tròng nhìn hắn hỏi hoài Sao mày không phải giống loài của tao Điên buồn vui giận hao hao Hoá ra bắt chước giống tao. Hắn ghiền...
Bịnh thân hay thân bịnh ? Du Đông đất Bắc trở về Ôm theo cảm cúm người chê kẻ cười Ở nhà bệnh cũng không lười Theo ba trăm lẻ sáu mươi lăm ngày Bịnh thân, thân bịnh... Ô hay! Mười điều tâm niệm mà thầy quên sao Tu hành sao nói tào lao Thân bịnh là tốt "dục" nào dễ sinh Yêu thương chữ "bịnh" thật tình Mới mau chứng đạo cho mình, hiểu chưa ?
Yêu Có người hỏi thầy có biết yêu không Trả lời có thì lại cũng không xong Trả lời không lại càng không được Tôi mỉm cười…Nhân kiếp trước. Lòng vòng Đáp số cho sẵn là Yes or No Thấy chắc đúng đánh dấu vào một ô Ngẫm nghĩ mãi ô nào cũng không ổn Cắn bút nhìn… không điên thì cũng rồ Đề bài thi vỏn vẹn chỉ hai ô Kiếp nhân sinh là một bức họa đồ Không thấu hiểu chỉ nhầm đường lạc lối Hiểu không tường... than khổ... lại điên rồ Tôi mãi tìm đối tượng để yêu thương Mà đã đi hai phần ba chặng đường Thấy rồi kìa…! Người ở trong sương khói Nắng lên rồi…! Vỡ ngộ. Yêu. Bình thường
Đêm khuya nằm nhớ lại xa xưa Chuyện cũ qua rồi tớ chẳng ưa Khổ nỗi hắn vào không đuổi được Phải chăng tuổi đã quá dư thừa? Thôi thì không ngủ tối thì trưa Tranh thủ lim dim trời đổ mưa Hạt nước giận hờn réo rắt mãi
Nướng thêm một chút tớ nào thua Nhưng rồi tự biết đã già nua Cái tuổi hay ngồi kể chuyện xưa Con cháu nghe lâu chúng cũng oải Mới hay còn sống cũng bằng thừa
Quá khen Đã lâu rồi anh chị ghé thăm chơi Mời bữa cơm để người xơi lấy thảo Thịt cá không, chỉ bó rau lu gạo Luộc xong thêm quả sấu thành canh chua Với ai thì… nhìn thôi cũng chịu thua Thế ấy mà… húp lua khen đáo để Kiểu đại gia khen ngon không phải dễ Mới biết rằng tình nghĩa hơn cỗ cao Quá khen mình nên nói cũng tào lao Chứ đời nào sấu chua thành canh ngọt Nói quá lời mà lại không biết nhột Thế mới hay tự cao hóa tự trào
Chẳng ra chi Tu chẳng ra chi nói chuyện thiền Mới nghe tưởng hắn đã thành tiên Nghe thêm tí nữa… úi giời ạ Mới biết lão ta sắp bị điên. Cũng may hắn gặp được cao nhân Hóa giải cho y bệnh thất thần Tỉnh lại u ơ năm ba chữ Lên trên facebook ghẹo người thân Lại gặp ông sư dạng bất cần Tiền tài địa vị với công danh Chùa to Phật lớn và chứng đắc Hắn lại u ơ thêm một lần Người lớn dạy rằng bất quá tam Nói nhiều, chơi chữ cũng là tham Tham thì thâm đó…thiên niên lụy Lụy cả giang sơn lụy cả tâm