Phương Nam được rét hôn lên Khiến người e thẹn làm nên má hồng Sau khi mọi việc đã xong Trở về bản xứ nhận không ra chàng Dường như có tiếng "càm ràm" Mặt đen tại bởi cô nàng ấy thôi Nói chi cũng chuyện đã rồi Im hơi lặng tiếng mình tôi ngồi cười
Kiếm tìm hơn nửa đời người Được cái chưa được nụ cười mỉa mai Niết bàn phiền não không hai Thánh nhân trộm cướp bằng vai nhau à ? Hiểu mà không hiểu mới là Hiểu mà hiểu được còn ta một mình Mất công cho cuộc kiếm tìm Dị nan đệ tử kiếm tầm dị nan
Tôi đi tìm kiếm minh sư Mà chưa tìm được nên ừ vậy thôi Nghe tin người ấy mất rồi Trí năng mách bảo cuộc đời sang trang Trái tim tôi đã bình an Thầy trò tri ngộ là duyên của mình Buồn lòng nên đã lặng thinh Nếu còn cứu vãn mình tin chính mình
Nỗi buồn thốt được thành lời Giống như em bé ấu thời bi bô Nỗi buồn cười nói hô hô
Giống như chiếc lá vàng khô trên thềm Nỗi buồn ôm ấp êm đềm Hiện thành con chữ giữa đêm say mèm Nỗi buồn người khác phải thèm Lỡ quên khoá lại gió đem mất rồi Nhẩm đi tính lại một hồi Nỗi buồn vô tự mãi lời thiên thu