Một thoáng Diêm Phù

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Giọt sương bẽn lẽn



 Giọt sương đùa giỡn trên cành
 Nắng lên hỗ thẹn nên đành bỏ đi
 Thấy nhau chẳng nói được gì
 Nếu không lại nhớ, gặp thì chia xa
 Phải chăng lỗi cũng tại ta
 Vô duyên đối diện... ông bà dạy khuyên
 Thế thôi hãy bước lên thuyền
 Sang sông sẽ được một miền tương lai.

Ghiền... nhớ ai?



 Nhiều đêm nói chuyện với "ma"
 Vắng đi vài bữa lòng ta thấy buồn
 Lẽ nào muốn ở dưới luôn
 Mua nhà lập nghiệp bán buôn kiếm tiền?
 E rằng chưa đủ nhân duyên
 Thói quen giao tiếp nên ghiền nhớ "ma"
 Hay là "ma" nhớ người ta
 Quay về dương thế bắt ta phải ghiền?

Bóng ai



 Bóng ai đứng sát cạnh giường
 Nghe mình lạnh cứng khó đường thoát thân
 Lâu nay diện kiến nhiều lần
 May còn nhớ được câu thần chú xưa
 Nếu không sáng nắng chiều mưa
 Người trần được dịp nhạo đùa làm vui.

Ai cười?



 Sang canh nghe rõ tiếng cười
 Trong veo, nhỏ nhẹ khác người trần gian
 Đang còn đôi chút mơ màng
 Nghe sau gáy lạnh biết "nàng" về thăm.

Ai trêu?



 Trưa đang thiêm thiếp giấc nồng
 Thầy ơi... mở cửa ra không thấy người
 Vài ngày bỡn cợt trêu cười
 Thưa dần tại bởi mình lười, chẳng tin
 Tiếng kêu trong vắt im lìm
 Nhẹ tênh bay bổng thót tim ra ngoài
 Ngồi buồn nghĩ lại cười hoài
 Sống thì đồng loại, chết loài ma trêu.

Nhớ...



 Vết "nhơ sắc" cứa qua tim
 Tạo thành nỗi nhớ im lìm trong tâm
 Quá nhiều thỉnh thoảng hơi "hâm"
 Khi thì toe toét, lúc câm miệng cười
 Có ngày chẳng nói tiếng người
 Đưa tay ra dấu thay lời ngữ ngôn.

Đường và lối mòn



 Đường mòn bên cạnh lối mòn
 Song song không gặp cô đơn muôn đời
 Bộ hành lui tới chẳng cười
 Mỏi mòn chờ đợi mặt người căng da
 Mòn từ trong trứng mòn ra
 Thiện tâm không thấy xấu xa lại thừa
 Mới nhìn thì đố ai ưa
 Mỏi mòn ngắm nghía trời chừa chỗ thương
 Sống lâu mới biết đêm trường
 "Quen hơi rõ chậu" con đường song song
 Mỏi mòn đã tự bên trong
 Chết đi sống lại nghe lòng đắng cay.

Sợi nắng bình lặng



 Lặng yên sợi nắng mùa Đông
 Len qua giá buốt để hông mặt người
 Nâng niu tô điểm cho đời
 Phả làn hơi ấm nụ cười thêm xinh
 Cầu mong cuộc sống an bình
 Đến đi vừa đủ lưu tình với nhau
 Dư ra chuốc lấy nỗi đau
 Niềm vui vơi cạn còn đâu tình người.

Chữ "tình" người



 Chữ tình đa nghĩa nhập nhằng
 Mất đi... láo xược kêu bằng mày tao
 Tôn ty trật tự thấp cao
 Trẻ già lớn bé liệt vào hỗn xưng
 Người ngoài nước mắt rưng rưng
 Kẻ trong hả dạ vui mừng thấy thương
 Cổ kim ai trải đoạn trường
 Tình người há dễ xem thường có không.

Vui buồn...



 Ham vui chẳng chịu nghỉ ngơi
 Bây giờ ngồi ngáptrời ơi là buồn...
 Vui buồn ôm sát nhau luôn
 Buông vui không được bỏ buồn chẳng xong.

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Móm xinh


Hàm trên ăn nói quá lời 
Dưới nghe bực bội giận thời cắn ngay 
Lặp đi lặp lại nhiều ngày 
Phải mang miệng móm thương thay phận mình 
Lỗi rành rành phải làm thinh 
Nhìn lâu chúng bảo móm xinh nhất đời 
Móm nghe mũm mĩm móm cười 
Móm cười mũm mĩm nhiều người móm theo.

Bên trời lận đận


Ra đời đã lỗi giờ sinh 
Lớn lên èo uột thân hình ốm o 
Cơm canh thừa đói thiếu no 
Mẹ cha ngắn số chẳng lo được gì 
Học hành dang dở lỡ thì 
Sách đèn mải miết rớt thi vài lần 
Đôi mươi tuổi lẻ đang xuân 
Vướng vào tình ái phước phần tưởng an 
Hôn nhân sớm, muộn dở dang 
Đôi lần chắp nối lang thang cuối đời 
Bệnh tật đeo bám trêu cười 
Thâm tình bát cháo người đời thí cho 
Đêm về rét buốt co ro 
Ngày đi đã định lại lo quan tài 
Thiêu chôn mãi cứ tranh hoài 
Nằm nghe lận đận miệt mài khuyên lơn 
Chi bằng hiến xác là hơn 
Hậu sinh yêu mến chúng mơn man mình 
Cuối cùng chỉ biết làm thinh 
Nụ cười lận đận, mắt tình dỡ dang 
Chết rồi hồn vẫn lang thang 
Vào chùa e ngại mùi nhang nhà chùa.

Con đường...


Đường đi ngay dưới chân mình 
Lâu nay hiện hữu sao tìm không ra? 
Đinh ninh chẳng phải vì ta 
Chắc là tâm địa tà ma nhập vào 
Bây giờ bước thấp bước cao 
Nhẹ nhàng lên xuống ra vào ung dung.

Mái chùa

 
Mái chùa nuôi dưỡng tâm người 
Xây hồn dân tộc rạng ngời thiên thu 
Giang sơn chiến lửa hoại hư 
Trong dòng máu Việt kinh thư vẫn còn 
Trước Phật xưng nguyện chữ "con" 
Truyền thừa tiếp nối sắt son ngàn đời.

Thời tiết đỏng đảnh


Cuối Hè đỏng đảnh ra oai 
Nàng Thu ngấp nghé chờ hoài hờn ghen 
Thu Hè kế cận liền bên 
Vài ngày chờ đợi lâu nên buồn lòng 
Mượn trời đất nổi bão giông 
Dương trần lây vạ hại không đường về 
Ngồi cười tâm nghĩ chán chê 
Giao mùa thời tiết nặng nề nhân sinh.

Gởi "em"


Gởi em một xíu nụ cười 
Lẫn sâu trong mắt của người phương xa 
Nhìn xong vỡ ngộ khóc òa 
Bóng hình hiện hữu là ta hay mình? 
Lắng nghe thổn thức vô thinh 
Tràn ngập tâm trí cuộc tình đơm hoa.

Tín và bất tín


Tín là nguồn cội tương lai 
Nghe thì dễ hiểu mấy ai trọn hành 
Cuộc đời lên xuống gập ghềnh 
Khi vênh váo, lúc lạnh tanh gục đầu 
Truy tìm nguồn gốc căn sâu 
Vận thời khánh kiệt "bất" đâu lọt vào 
Ghép đôi "bất tín" cùng nhau 
Hiện tại dang dở, kiếp sau nhập nhằng 
Lên lời tín, bất tín chăng? 
Nhân duyên nhiều kiếp cầm bằng làm ngơ 
Mượn lời giấy viết nên thơ 
Vẽ đường để thoát mịt mờ tương lai.

Khi từ bi đến


Từ bi òa đến trong tôi 
Nghìn câu chẳng đủ triệu lời càng không 
Đi rồi tâm tánh lặng trong 
Dung hàm vũ trụ mênh mông tình người.

Lời tạ tội


Sinh ra hưởng phước làm người 
Gieo duyên ánh mắt, nụ cười làm tin 
Không may lơ đãng vô tình 
Quên đi bản chất nên thành tội nhân 
Lên lời tạ tội phân trần 
Đất trời nghe được một lần thứ tha.

Bên cầu gió đêm



 Rã người lê bước bên cầu
 Gió đêm chào hỏi nghe câu mát lòng
 Xưa nay: Sắc tức thị Không
 Hữu duyên hội ngộ mênh mông đất trời
 An vui thốt được thành lời
 Trí nhân im lặng mỉm cười mình ta.