Một thoáng Diêm Phù

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Bên trời lận đận


Ra đời đã lỗi giờ sinh 
Lớn lên èo uột thân hình ốm o 
Cơm canh thừa đói thiếu no 
Mẹ cha ngắn số chẳng lo được gì 
Học hành dang dở lỡ thì 
Sách đèn mải miết rớt thi vài lần 
Đôi mươi tuổi lẻ đang xuân 
Vướng vào tình ái phước phần tưởng an 
Hôn nhân sớm, muộn dở dang 
Đôi lần chắp nối lang thang cuối đời 
Bệnh tật đeo bám trêu cười 
Thâm tình bát cháo người đời thí cho 
Đêm về rét buốt co ro 
Ngày đi đã định lại lo quan tài 
Thiêu chôn mãi cứ tranh hoài 
Nằm nghe lận đận miệt mài khuyên lơn 
Chi bằng hiến xác là hơn 
Hậu sinh yêu mến chúng mơn man mình 
Cuối cùng chỉ biết làm thinh 
Nụ cười lận đận, mắt tình dỡ dang 
Chết rồi hồn vẫn lang thang 
Vào chùa e ngại mùi nhang nhà chùa.

Con đường...


Đường đi ngay dưới chân mình 
Lâu nay hiện hữu sao tìm không ra? 
Đinh ninh chẳng phải vì ta 
Chắc là tâm địa tà ma nhập vào 
Bây giờ bước thấp bước cao 
Nhẹ nhàng lên xuống ra vào ung dung.

Mái chùa

 
Mái chùa nuôi dưỡng tâm người 
Xây hồn dân tộc rạng ngời thiên thu 
Giang sơn chiến lửa hoại hư 
Trong dòng máu Việt kinh thư vẫn còn 
Trước Phật xưng nguyện chữ "con" 
Truyền thừa tiếp nối sắt son ngàn đời.

Thời tiết đỏng đảnh


Cuối Hè đỏng đảnh ra oai 
Nàng Thu ngấp nghé chờ hoài hờn ghen 
Thu Hè kế cận liền bên 
Vài ngày chờ đợi lâu nên buồn lòng 
Mượn trời đất nổi bão giông 
Dương trần lây vạ hại không đường về 
Ngồi cười tâm nghĩ chán chê 
Giao mùa thời tiết nặng nề nhân sinh.

Gởi "em"


Gởi em một xíu nụ cười 
Lẫn sâu trong mắt của người phương xa 
Nhìn xong vỡ ngộ khóc òa 
Bóng hình hiện hữu là ta hay mình? 
Lắng nghe thổn thức vô thinh 
Tràn ngập tâm trí cuộc tình đơm hoa.

Tín và bất tín


Tín là nguồn cội tương lai 
Nghe thì dễ hiểu mấy ai trọn hành 
Cuộc đời lên xuống gập ghềnh 
Khi vênh váo, lúc lạnh tanh gục đầu 
Truy tìm nguồn gốc căn sâu 
Vận thời khánh kiệt "bất" đâu lọt vào 
Ghép đôi "bất tín" cùng nhau 
Hiện tại dang dở, kiếp sau nhập nhằng 
Lên lời tín, bất tín chăng? 
Nhân duyên nhiều kiếp cầm bằng làm ngơ 
Mượn lời giấy viết nên thơ 
Vẽ đường để thoát mịt mờ tương lai.

Khi từ bi đến


Từ bi òa đến trong tôi 
Nghìn câu chẳng đủ triệu lời càng không 
Đi rồi tâm tánh lặng trong 
Dung hàm vũ trụ mênh mông tình người.

Lời tạ tội


Sinh ra hưởng phước làm người 
Gieo duyên ánh mắt, nụ cười làm tin 
Không may lơ đãng vô tình 
Quên đi bản chất nên thành tội nhân 
Lên lời tạ tội phân trần 
Đất trời nghe được một lần thứ tha.

Bên cầu gió đêm



 Rã người lê bước bên cầu
 Gió đêm chào hỏi nghe câu mát lòng
 Xưa nay: Sắc tức thị Không
 Hữu duyên hội ngộ mênh mông đất trời
 An vui thốt được thành lời
 Trí nhân im lặng mỉm cười mình ta.

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Ru người


Hào hoa phố thị ru người 
Chân quê có lúc mỉm cười bâng quơ 
Đèn đêm sáng, mắt lại mờ 
Còn đâu ngắm hưởng tuổi thơ trăng tròn 
Ít nhiều cảm xúc vơi mòn 
Trăm năm một chút cỏn con lụi tàn.

Con đường dĩ vãng


Bước chân lên đó bùi ngùi 
Vui buồn chợt hiện tới lui chập chùng 
Riêng mình trên lối đi chung 
Hồn thiêng, linh cảm sánh cùng bên nhau 
Chưa âm dương đã thấy đau 
Con đường dĩ vãng nhuộm màu thời gian.

So le


Hai chân một ngắn một dài 
Không cân còn có đôi tay ngọc ngà 
Ra đi, cầm nắm biết là... 
Vô duyên, khập khiễng thì ta hơn người 
Có không nghiệp báo nhiều đời? 
Tài hoa phải chịu cảnh trời đất ghen? 
Lâu ngày quá đỗi thành quen 
Trơn tru hụt hẫng nhớ ghiền so le.

"Thầy chùa"


Bước chân ra ngỏ trời mưa 
Nhóc con nó chỉ "thầy chùa" mẹ ơi 
Tuổi thơ nói chẳng sai lời 
Nếu kêu tên khác thì thôi còn gì 
Hai từ ghép được mấy khi 
Chùa thầy thầy ở, thầy đi còn chùa

Nhớ mưa xưa


Mưa xưa thân thể trần truồng 
Rơi trên da thịt nỗi buồn trôi nhanh 
Từ ngày biết ngắm trời xanh 
Mây đen vần vũ lạnh tanh nụ cười 
Lớn lên thao thức cùng người 
Hạt bay bay nhẹ nhớ thời ấu thơ 
Già rồi tâm tính dại khờ 
Ngu ngơ hoài vọng đợi chờ mưa xưa.

Bụng & Đầu


Cái đầu tính toán thiệt hơn 
Bụng tròn múp míp cảm ơn cái đầu 
Lê dân, công, tướng, khanh hầu 
Cũng vì cái bụng nên đầu phải đau 
Bụng đầu hai đứa bằng nhau 
Dung nhan thùy mị nỗi đau chẳng còn.

Run rủi


Nhân duyên nhiều kiếp không tường 
Tạm xài "run rủi" yêu thương cùng người 
Run làm sao nói với ngươi 
Rủi mà lỡ miệng tiếng cười ngàn thu.

Những chữ T...


Cái tôi chữ tín với tình 
Cả ba hòa thuận nên mình dễ thương 
Chữ tiền lắt léo thương trường 
Bạn thêm tù tội là đường thủy chung 
Chữ "T"... tới bước cuối cùng 
Ngơ ngơ ngác ngác không khùng cũng điên.

Chữ Thời...


Mới sinh chân đạp tay quơ 
Miệng la chí chóe mắt ngơ ngác nhìn 
Lớn lên nấu sử sôi kinh 
Hai lần ba lượt vô danh bảng vàng 
Thiếu thời sự nghiệp dở dang 
Nhàn Thu nhặt nhạnh lá vàng cuối sân 
Gom luôn giây phút tần ngần 
Cuối Đông hoa nở một lần ngát hương.

Éo le


Thì thầm hơi gió thoáng qua 
Bóng người trần thế hay ma hiện hình 
Quay lưng nhìn lại chỉ mình 
Da hoa nở rộ chuyện tình éo le.

Nụ cười hiểm



 Nụ cười tố cáo xuất thân
 Thấy, nghe rùng rợn... ngại ngần gặp nhau
 Cuộc đời có nghĩa gì đâu
 Cứ toe toét miệng hiểm sâu làm gì!