Đôi tay chưa vướng bụi trần Trao nhau tinh khiết một lần sắt son Còn dư trao lại nước non Định đô lập quốc mong còn lưu danh Bận lòng chi chữ em anh Hồn thiêng sông núi sử xanh bảng vàng.
Sinh thời đi ngược dòng đời Hai tay ôm chặt những lời kinh thiêng Tâm buông bỏ hết nhân duyên Bão đâu chợt đến bóng thuyền biệt tăm Mắt nhìn về cõi xa xăm Trùng dương dậysóng ầm ầm hò reo.
Từ ngày có "đất" trên trời Mỗi người một vẻ cái tôi quá chừng Dương gian nay lắm kẻ khùng Buông lơi, xao nhãng đùng đùng sân si Chuyện gì cũng phải tới thì Đến khi gặp mặt lầm lì thấy thương.
Bài thơ vứt bỏ giữa đời Gặp câu nhạc cũ nghẹn lời cùng nhau Cả hai thấm thía nỗi đau Qua miền ký ức ôm câu ngậm ngùi Nhục thân đã mất đi rồi Thơ rưng ngấn lệ nhạc trời tiếc thương.
Vào ra mặt chẳng vui cười Lo âu, thấp thỏm đứng ngồi không yên Hỏi gì cũng nói quàng xiên Đầu đang xa vợi, mắt nghiền ưu tư Bảo khuyên rồi vẫn khư khư Dương gian tâm bịnh tương tư khó lành.
Gặp, thương, tìm hiểu, hôn nhân Cưới xong, li dị xoay vần quẩn quanh Đang yêu mật ngọt em anh Ghét nhau nhà cửa tanh bành mày tao Nghe câu quen thuộc "tại sao" ? Cũng " vì, bởi, lẽ..." tại tao vì mày
Sáu dây bảy nốt nhiều năm Thuộc lòng tất cả hợp âm trên đàn Đôi tay thoăn thoắt nhẹ nhàng Ngân câu cơm áo... phủ phàng tương lai Thôi thì lấy ngắn nuôi dài Con trong bụng mẹ thiên tài mai sau.
Ếch ngồi đáy giếng nhìn trời Được năm ba chữ lên lời oang oang Văn phong câu cú đàng hoàng Xét về ngữ nghĩa xoàng xoàng bậc trung Tranh nhau sai đúng không cùng Lời qua tiếng lại cũng khùng như nhau Biết thì thưa thốt đuôi đầu Nếu không dựa cột, có đâu dạy người (*) Mình dại mỉm miệng ngồi cười Ai khôn thì cứ lên lời dại khôn.
(*) lấy ý từ câu : Biết thì thưa thốt không thì dựa cột mà nghe
Về quê vui thú điền viên Hữu duyên tao ngộ thánh tiên giáng trần Đi theo rủ bỏ nợ nần Để người ở lại bần thần hoài mong Rảnh rang vui thú cửa không Lâu ngày cảm được cõi lòng trong veo.
Bên chiều nhặt lá thư rơi Mở ra giấy trắng, ôi trời! đọc sao? Đến đêm trăng chiếu rọi vào Lung linh bé bỏng xôn xao cõi lòng Nhìn đi ngắm lại xoay vòng Kinh văn vô tự cửa không chào người.
Lá thư viết ngắn gởi người Tâm tư, tình cảm thành lời làm tin Mai kia đơn lẻ một mình Đìu hiu, cô quạnh bóng hình mua vui Ngắm nhìn kỷ vật bùi ngùi Đứng lên ngồi xuống tới lui mỉm cười.