ĐI CHÙA CŨNG LÀ PHÁP THÍ
Tác giả: Nguyên Diên
Có một số người đi chùa vào những dịp đầu năm mới hay những ngày lễ lớn
như: Lễ Phật Đản hoặc Lễ Vu Lan. Nhưng cũng có người đi tới chùa do
những tuyến du lịch tham quan danh lam thắng cảnh và cũng có người đến
chùa do người thân hoặc bạn bè không may qua đời có tro cốt gởi thờ ở
các các chùa, hoặc tổ chức lễ cầu siêu ở một số tự viện nào đó, đồng thời
có người đến chùa lễ Phật, chiêm ngưỡng dung nhan thánh tượng, trầm
lặng suy tư về công hạnh và đức độ của Ngài… Cũng có người đi chùa lễ
phật cầu một điều gì đó hoặc có người đi chùa vào những ngày 14,15,30 và
mồng 1, đặc biệt có người đến chùa hằng đêm để tụng kinh bái sám… Dẫu
đến chùa do yếu tố khách quan hay chủ quan, bị động hay chủ động, xét
cho cùng tất cả họ, ít nhiều đều có "duyên” với Tam Bảo.
Bài viết này chỉ nêu ra một vấn đề là: đi chùa như thế nào để được xem như là pháp thí?
Giáo lý đạo Phật nói bố thí có ba đó là: tài thí, pháp thí và vô uý thí.
Tài thí gồm nội tài và ngoại tài.
Pháp thí là Kinh, Luật, Luận, ngoài tam tạng thánh giáo còn có những
lời dạy của các vị Tổ sư, các bậc tiền bối hoặc những câu nói mang lại
lợi ích, làm an ổn tinh thần của mình và tha nhân cũng được xem như là
pháp thí.
Vô úy thí có nghĩa trang bị cho họ có một khả năng định
lực để “chống và chuyển” mọi sợ hãi từ bên ngoài cũng như bên trong tâm
của họ. Như vậy đi chùa có được coi là pháp thí không? Với quan kiến
mang tính chủ quan, người viết nghĩ rằng : đi chùa cũng là pháp thí vậy.
Ở đây người đi chùa được xem là pháp thí có lẽ là những người đến chùa
tụng kinh lễ Phật hằng đêm và những ngày 14,15,30 và mồng một. Những
ngày này là ngày mà các chùa làm lễ sám hối (14 và 30,tháng thiếu thì
ngày 29). Lễ cầu an (mồng 1 và 15).
Dẫu biết rằng đạo Phật không
câu nệ hình thức, không bắt buộc hằng đêm phải đến chùa tụng kinh lễ
Phật, không nhất thiết phải tham gia đầy đủ những buối lễ sám hối hay
cầu an, họ có thể ở nhà tắm rửa sạch sẽ xong, đối trước bàn Phật của gia
đình (nếu có) để hành lễ, hoặc ngồi vào bàn hay những nơi nào trang
nghiêm thanh tịnh, đem kinh sách Phật ra đọc và suy ngẫm, chiêm nghiệm
lại lời dạy của Đấng Đạo Sư, rồi áp dụng nó vào đời sống thường nhật.
Thiết nghĩ việc làm như thế không có gì sai trái cả và cũng rất tiện
lợi cho mọi người. Mục đích lớn nhất là tự gọt rửa và trau dồi thân tâm
của chính mình cho thanh tịnh. Nhưng thử hỏi tất cả tín đồ ai cũng có
suy nghĩ và việc làm tương tự như vậy thì các ngôi chùa sẽ vắng “như
chùa Bà Đanh”. Và điều quan trọng là những người ngoài, họ sẽ nghĩ về
chùa như thế nào? nghĩ về đạo thế nào? khi mà ngày này qua tháng nọ chùa
chỉ một vài bóng người lui tới. Vô hình trung mỗi người trong chúng ta
góp phần làm cho “nền cũ lâu đài bóng tịch dương”.
Chúng ta
phần nhiều phước mỏng tội dày nên thường thiếu tinh tấn trong công việc
tu tập. Vì vậy muốn độ được căn bệnh giải đãi, thiết nghĩ ngoài việc nỗ
lực của tự thân chúng ta cần sự hổ trợ từ phía Tăng thân và đại chúng,
đồng thời đến chùa cũng là một cơ hội để gieo duyên, kết thêm tình bạn
hữu. Bởi họ đều là những thiện tri thức, những người có tâm đạo và có
chánh kiến cũng như chánh mạng… Đó chỉ là phần tự lợi mà thôi, còn phần
lợi tha thì vô giá mà chúng ta không nhìn thấy hết được.
Thường
xuyên đi chùa tụng kinh lễ Phật hằng đêm hay những ngày lễ trong tháng,
có được lợi ích như đã trình bày ở trên. Ngoài ra còn tạo được một
không gian đông vui hòa thuận, làm cho ngôi chùa có sinh khí và sức sống
hơn. Hình ảnh này không chỉ đem lại những thiện cảm trong lòng mỗi
người đến chùa mà nó có tác động giáo dục rất lớn đối với mọi người xung
quanh, đánh thức, dẫn dắt mọi người bằng hình ảnh, việc làm thánh thiện
của mình, tạo cho họ điều kiện “đến và hiểu” và từ “hiểu đến tin” rồi
có cảm tình, một ngày nào đó biết đâu ai đó trong số họ trở thành một
tín đồ thuần thành, rồi xuất gia học đạo. Như vậy đi chùa tụng kinh, lễ
Phật hằng đêm và tham gia đầy đủ những ngày lễ quan trọng trong tháng,
chính là thân giáo *, mà thân giáo chính là pháp thí vậy.
* (thân giáo, khẩu giáo và ý giáo)
Viết tại THIÊN HƯƠNG CHIÊU ĐỀ
Trọng Hạ năm Giáp Thân (2004)