Một thoáng Diêm Phù

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

NHẶT BÓNG SUY TƯ 79 & 80

79 - Khi nghiệp tới
Mẹ chết. Cha bịnh. Hắn được nhà chùa cưu mang khi còn học lớp hai. Nhờ học giỏi, mỗi năm mỗi lớp. Được đi thi học sinh giỏi, có thứ hạng đem danh tiếng về cho chùa.
Hắn được đề nghị cạo đầu xuất gia làm chú tiểu. Hắn hoan hỷ bằng lòng.
Cuộc đời tu hành trôi đi êm ả, cũng tụng kinh niệm Phật, được đi học Phật học, đi học đại học ngoài, đi du học ở Mỹ. Phước báu đang đầy đủ, duy nhất chỉ thiếu cái tâm cầu khinh an và giải thoát.
Nghiệp tới, hắn bị bịnh, không tìm ra nguyên nhân bịnh. Kế tiếp cha già bịnh và nhiều chướng duyên khác cứ đua nhau tới.
Cuối cùng thì mỹ nhân tới. Quyết định cuối cùng là từ bỏ hạnh phúc lớn và bằng lòng với hạnh phúc nhỏ.
Có một vị thiền sư gặp nói rằng hắn yểu mạng. Hắn cười với nụ cười “duy lý”.
Y rằng, sau một năm hắn từ giã cõi đời.


80 - Ngộ
Ngày xưa các vị thiền sư ẩn dật tu hành, đức độ cảm hóa được muôn thú, trong đó có cọp.
Ngày nay cũng có các vị thiền sư như thế, thậm chí còn hơn thế.
Có thiền sư nuôi vài con chó và chơi với chúng. Mùi của chúng thấm vào áo quần, khi đi ngang qua người khác, người ta nói thiền sư hôi mùi chó. Người ta “nói đúng”.
Thiền sư ngộ ra và từ giã, không nuôi, không chơi với chó nữa.
Bây giờ, thiền sư nuôi chim họa mi và cu gáy. Không nghe ai nói gì.
Lại ngộ ra thêm điều nữa.
Ngộ ra... Ngồ ngộ.


Nhặt bóng suy tư - Phương Nhã Ka

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

NHẶT BÓNG SUY TƯ 77 & 78

77 - Không biết
Sau khi tốt nghiệp đại học, hắn xây một cái “am” ở cho yên tĩnh để tu hành. Hắn về chùa của bổn sư, đắp y áo, chắp tay bạch thưa sư phụ.
- Sư phụ...
- Ừ... cứ từ từ...
Lên Sài Gòn hắn thưa với trụ trì nơi hắn đang tạm cư ngụ.
Trụ trì cũng ...
- Ừ.
Không thêm một chữ, không nói thêm một câu.
Xây xong, hắn ở yên tại Thiên Hương “am” tu tập, bài bản, không màng cúng kiếng, không bôn ba ở ngoài.
Có người về chùa bổn sư hắn, hỏi:
- Nghe đệ tử ngài xây thất ở Sài Gòn?
- Không biết.
Có người khác hỏi vị trụ trì nơi hắn tạm cư.
Cũng được trả lời hai chữ.
- Không biết.
Ngạc nhiên.
Có người tìm đến hỏi hắn tại sao cả hai ngài trả lời không biết.
Hắn cười và trả lời:
- Không biết.
Hóa ra không biết là “chân nhân”.


78 - Khi chó ở chùa ngã mặn
Một ngôi chùa nhỏ nọ có nuôi một con chó đen tuyền. Nó được đặt một cái tên cũng lạ. Tên Ô.
Ô ăn chay. Tối tối nghe tụng kinh. Cứ đến tam tự quy (tự quy y Phật, Pháp, Tăng) là nó sủa lên. Tiếng sủa vui mừng, nghe khác với tiếng sủa khi có người lạ viếng chùa.
Lâu ngày, những người Phật tử đi chùa tụng kinh để ý. Ô được mọi người yêu quý. Từ đó Ô được Phật tử mua cá hấp, thịt heo, thịt gà... bồi dưỡng.
Ăn quen miệng, Ô chê cơm chay nhà chùa, nhưng vẫn duy trì “phong độ” sủa mừng khi Tam tự quy.
Có điều, những ngày tụng kinh hơi lâu, đến khi trụ trì phục nguyện thì Ô cứ ư ư hoài. Đức kham nhẫn của Ô kém đi thấy rõ.
Hôm nọ, cửa mở, Ô mừng, chạy một hơi. Không kiếm được đường về chùa. Bởi khi chạy quên “đánh dấu” lãnh địa.
Cuối cùng Ô bị người ta đập, không chết. Ô lê lết về chùa. Mặc dù được các bác sỹ thú y chích thuốc và chăm sóc nhiệt tình, nhưng Ô đã trút hơi thở cuối cùng trong sự tiếc nuối của nhiều người.


Nhặt bóng suy tư - Phương Nhã Ka

NHĂT BÓNG SUY TƯ 75 & 76

75 - Kẻ trộm hoàn lương
Hai thanh niên con nhà ai không rõ, ban ngày vào tịnh xá lạy Phật, điều nghiên, lên kế hoạch đột nhập vào ăn trộm.
Khoảng chừng 4 giờ sáng, hai thằng trèo tường vào, không ai phát hiện.
Mừng.
Hai thằng leo lên cầu thang, vừa bước vào chánh điện, thấy hơn mười vị sư ngồi im phăng phắc. Hai thằng ăn trộm cứng chân không lê bước nổi, nên không thể chạy trốn.
Vị sư trụ trì tám mươi tuổi biết được điều ấy, nhẹ nhàng đi tới khuyên răn nhỏ nhẹ với chúng. Hai thằng dạ vâng lí nhí. Sư trụ trì tiễn hai chàng ấy ra khỏi cổng chùa. Từ đó hai thằng bỏ hẳn trộm cắp.
Từ đó tin đồn tịnh xá ấy linh thiêng.


76 - Cánh thiệp Vu Lan
Hắn bị bịnh, vào bệnh viện khám và chữa bịnh. Trước khi đi, hắn không quên bỏ vào túi vài chục cái thiệp Vu Lan. Thiệp có chữ ký, có con dấu đỏ hẳn hoi.
Hắn đưa thiệp mời các bác sỹ đến chùa dự lễ Vu Lan Thắng Hội.
Các bác sỹ nhận thiệp vui vẻ. Hắn cũng hoan hỷ trong lòng.
Khi khám xong, ra về, hắn thấy trong thùng rác có tờ thiệp mời hắn đưa lúc trước. Chạnh lòng, không khóc mà nước mắt rơi.
Hắn biết cánh thiệp Vu Lan đã đi nhầm địa chỉ.


Nhặt bóng suy tư - Phương Nhã Ka

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

ĐÊM CUỐI CÙNG - Nhạc và lời Lưu Ka - PNK trinh bày

http://youtu.be/6gYZeaf7yrY
 
ĐÊM CUỐI CÙNG
Nhạc và lời Lưu Ka

Đêm nay là đêm cuối cùng
Nằm lại trần gian ấm cúng
Ngày mai tôi sẽ đi về
Chốn nào, địa ngục hay thiên đường
...
 
Đêm nay là đêm cuối cùng
Thề hẹn mình trao luyến tiếc
Làn hương ai giữ bên mình
Chút tình sưởi ấm lúc khuya về
....
ĐK

Đêm nay tôi xin từ giã
Những bạn bè đã thân quen
Họ hàng quyến thuộc tôi yêu
Kề cận phút giây xế chiều
...
Đêm nay tôi xin từ giã
Con đường in dấu chân thơ
Bầu trời lưu giữ mộng mơ
Ánh mắt trông về nơi xa mờ.

....
Đêm nay là đêm cuối cùng
Bạn bè nhìn tôi nuối tiếc
Ngày mai hai ngã chia lìa
Tôi xin vĩnh biệt người từ đây

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Bến Hư Vô - Nhạc và lời Lưu Ka

Bến Hư Vô
Nhạc và lời Lưu Ka

Ước mơ thuyền cặp bến Hư Vô
Hơn nửa cuộc đời vượt hải hồ
Sóng cả nhiều lần trêu lãng tử
Tay chèo mệt rã bến mơ hồ

Ước mơ chạm được bến Hư Vô
Cho thỏa mãn lòng đã đợi chờ
Sóng vỗ con thuyền như xé nát
Đêm nay lãng tử thoát mơ hồ

ĐK


Bến Hư Vô ơi, bến ở đâu
Để thuyền lữ khách phải tìm lâu
Để người mệt mỏi giữa đêm thâu
Rồi bình minh lên ánh mắt vương lệ sầu.

Bến Hư Vô ơi, bến ở đâu
Để thuyền và bến mãi tìm nhau
Để lòng lữ khách phải thương đau
Rồi ngày qua đi đêm xuống vẫn u buồn


Ước mơ gặp được bến Hư Vô
Như có như không giữa mặt hồ
Hiện ẩn nhiều lần bên lữ khách
Hư Vô trước mắt chẳng mơ hồ


http://youtu.be/NKSRgCLfRE8