Một thoáng Diêm Phù

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Tôi yêu



 Tôi yêu chén cháo thật ngon thơm
 Chung thủy bao năm với bát cơm
 Thỉnh thoảng ốm đau nên thất lễ
 Khiến hai "người đẹp" phải ghen hờn.

Gãy cánh



 Chú chim bay mãi về chân trời
 Tổ ấm đang chờ ai đó ơi
 Đôi cánh hôm nay sao thấy nặng
 Lực tàn nằm lại giữa trùng khơi.

Sợi tơ mong manh



 Tơ hồng một sợi rất mong manh
 Đau khổ nhân sinh dứt chẳng đành
 Nòi giống đi từ "không đến có"
 Riêng mình trời đất chỉ buồn tanh.

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Kiểu giận



 Đàn ông giận kiểu đấng mày râu
 Nặng lắm, thường nói, lấy cái đầu
 Nữ giới nhu mì nhưng chẳng kém
 Điển hình cô Tấm, học còn lâu.

Nơi ấy



Bắt đầu, kết thúc ở hai nơi
Chung điểm, mơ hồ đành chịu thôi
Ta đến từ đâu. Chết cũng vậy!
Hỏi sang "nghiệp chủ" nói luân hồi.

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Quà tặng



Tặng quà một cách khá im lìm
Người nhận về nhà mở vội xem
Đau nhói, từng cơn rồi lịm ngất
Nụ hồng rã cánh với cây kim

Kẻ cắp



Luận án người ta ăn cắp về
Xào qua xào lại cũng đi thuê
Bản thân không đọc nổi câu cú
Trí thức lưu manh khá giỏi ghê

Đôi mắt già



 Lặng ngắm cành hoa nhỏ cuối trời
 Nhoè dần rồi lại ở xa khơi
 Người đi hay mắt nhìn đang mệt
 Có tuổi, kính đeo "mm mm" cười.

Sức khỏe



 Nhà rách một căn nghèo xác xơ
 Vợ chồng hạnh phúc đẹp như mơ
 Chín mươi năm lẻ vẫn còn sức
 Có kẻ lầu cao, bịnh dại khờ.

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Phận hoa



 Hoa tàn hay nở cũng như nhau
 Nở đẹp, tàn không... nhìn thật sâu
 Hối tiếc làm chi nghe chặc lưỡi
 Hương thơm ngửi mãi lại đau đầu

Có thể và không thể



 Có thể gặp nhau ở cuối trời
 Nhưng mà không thể tới người ơi
 Đến nơi không phải là sau cuối
 Chín suối là nơi hội ngộ rồi.

MƠ...


Mơ sáng
 Nằm nướng để bù tối thức khuya
 Lim dim hít thở, bớ ai kia
 Nhà xe cháy rụi, hai tay trắng
 Vợ nói, bố đang, mơ sáng kìa!.

Mơ trưa 
 Cơm xong mệt lả ngả người ra
 Nhắm mt thấy mình oai quá ta
 Trước mặt chúng thưa con bẩm cụ
 Đập bàn, tỉnh dậy, mơ trưa à!.

Mơ tối
 Tối đến về nhà tắm rửa xong
 Mệt nhoài nằm ngửa trên sa lông
 Có người réo gọi đi làm tiếp
 Ú ớ, la lên, dứt khoát không.

Mơ khuya
 Ngủ sớm ngày mai có việc nhiều
 Khuya nghe lẩm bẩm một đôi điều
 Từ từ... đợi đã... đang thu xếp
 Dấu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Chúc ngủ ngon



 Ngủ ngon lời chúc vẫn còn thơm
 Khép lại một câu cũng chẳng còn
 Kẻ trộm vào nhà cuỗm mất hết
 Sáng ra lối xóm nghe om sòm.

Thời tiết... Sài Gòn



 Sài Gòn thời tiết đã vào Đông
 Se lạnh ngoài da, ấm cõi lòng
 Du hý, phố phường không ngột ngạt
 Áo choàng khoe sắc, chạy chơi rong

Gió nước (phong thuỷ)



 Gió nước đùa vui sướng quá ta
 Quên mây bạc bẽo thế sao à
 Đất trời cấu thành bốn huynh đệ
 Địa, thủy, hỏa, phong vốn một nhà.

Quân tử



 Hiền nhân quân tử có hay không?
 Hay chỉ danh xưng để mát lòng
 Ra ngõ tiểu nhân ngồi lúc nhúc
 Đến nơi công sở hỏi lòng vòng.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Lẻ loi



 Lẻ bóng đơn côi trong gác nhỏ
 Mắt nhìn cửa sổ trời mưa to
 Bốn tường lạnh ngắt không lên tiếng
 Thân bịnh bất thần đành phải lo.

Vờ ngủ



 Nhắm mắt nằm yên để giả vờ
 Tại vì hắn đã bị vương tơ
 Miên man dạo cảnh trong đêm vắng
 Sáng dậy mặt mày, dáng dại khờ.

Thoáng mơ



 Giấc mơ, xuất hiện lúc canh hai
 Đủ chuyện buồn vui chẳng giống ai
 Quá khứ đan xen đùa hiện tại
 Khổ thân thức trắng cả đêm dài

Duyên thời gian



 Duyên thầm năm tháng dài ra thêm
 Mát mẻ đành tâm cắt mất em
 Quá khứ rụng rơi ai trở giấc
 Đưa tay vuốt lấy ngắn rồi, quên.