Tách trà vô tự vô ngôn Dung hàm vũ trụ công ơn người trồng Nước thanh tịnh, bếp lửa hồng Đôi tay bất nhiễm, tánh không mời trà.
PNK
Phương Nhã Ka mời cả nhà uống trà để tri ân mọi người vào blogspot của PNK đọc và góp ý kiến cho tác giả hoàn thiện chính mình và "con đẻ" của tác giả.
Tôi ôm giấc mộng hải hồ Buông tay rũ bỏ lộ đồ vân du Xuân đi Hạ đến gọi Thu Đông về hốc hác lù khù liêu xiêu Nhiều năm chẳng được bao nhiêu Soi gương nhìn lại muối tiêu trên đầu
Xây lên một góc trời riêng Văn chương, nhạc hoạ vui miền nhân gian Bốn năm đại học gian nan Trả ơn chữ nghĩa, lan man với người Xin ai khoan chớ vội cười Đùa vui một thoáng chuyện đời vơi nhanh Lên lời thì cũng chẳng đành Không kêu nào biết khoảng dành cho tôi.
Nghe tin hắn đã "đi rồi" Đi đâu chẳng biết người đời hát ca Nghe rằng: bội nghĩa sơn hà Thêm mồ mả động ông bà trách than Khi chưa nếm trải gian nan Cầm bằng hạnh phúc sớm tan cửa nhà Trọn tình hai chữ "xót xa" Sống mà như chết làm ta nghẹn ngào.