Một thoáng Diêm Phù

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Sợ...


 Đến giờ thần chết gọi rồi
 Loay hoay sắp xếp một hồi mới xong
 Sợ nên kiếm cớ lòng vòng
 Câu giờ chờ cứu nhưng không có người
 Bên ngoài quỷ sứ đứng cười
 Quát to một tiếng đi thôi hết giờ

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Em đi...


Em đi mang hết ngôn từ
Vần thơ câm lặng lừ đừ văn xuôi
Còn bài văn tế cúng người 
Thổ thần ngơ ngác đất trời bão giông.

Chơi vơi


Còn vài chiếc lá trên cành
Đêm nay ngày cuối phải đành xa cây
Rơi vào ở chốn nào đây?
Nẩy mầm đã biết sau này chơi vơi.

Bị rầy la


Sao người cứ mãi làm thơ
Tu hành lại muốn thn thờ thi ca
Thầy con thường dạy con là...
Khuyên nên niệm Phật Di Đà mà thôi
Phải chăng mới có đôi lời
Nếu không phải lễ thì thôi đừng buồn
Nghe rồi cũng thẳng thắng luôn
Thơ văn cũng phải vào khuôn phép vần
Đôi khi ai đó hiểu nhầm
Mình đành thôi kệ... có "hâm" một mình

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Lời tạ từ!


Cám ơn, tạm biệt Ta Bà
 Duyên nay đã tận mình ta đi rồi
 Chờ nhau ở cõi xa xôi
 "Nhứt tâm bất loạn" là nơi hẹn hò
 Đời người chỉ một chuyến đò
 Khôn chèo khéo chống chớ lo lạc đường
 Gặp nhau rồi sẽ yêu thương
 Phát tâm hội nhập đồng nương Ta Bà

Cầu xin


Con dâng cúng Bụt nụ hồng
Cầu mong có được cái "không" của Ngài
Xin thêm một ít gia tài
Tam y, bình bát một vài lời khuyên
Xong rồi con sẽ lên thuyền
Niết Bàn bỉ ngạn thỏa nguyền đời con
Chờ lâu e sợ tâm mòn
Cái "không" chẳng gặp, gặp con nợ đòi !

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Im ắng


Sáng nay im ắng lạ thường
Trận mưa chiều trước rửa đường sạch trơn
Khí trời trong, ngủ nhiều hơn
Một người dậy sớm thỏa cơn nghiện trà

Quảy gót dạo chơi


Tôi có Phật nên không còn sợ chết
Dù xương tan nát thịt hết toàn thân
Trả quả nhân trượng phu chỉ một lần
Rũ bụi trần để mỉm cười quảy gót

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Uống trà !


Có khi nào nâng chén trà lên uống
Thấy nhân sinh, vũ trụ hiện ở trong?
Cứ vội vã, uống xong, khen lấy có
Mà quên đi triết lý ở trong lòng?

Xuân tha hương


Cười giòn tan, xua đi những nỗi nhớ
Khi tiệc tàn, tết Việt lẻn vào tim
Nằm bần thần, lòng người chẳng chịu im
Lê chân bước, nặng nề trên hè phố.

Tự thẹn


Có những lúc, ta nhìn trời cao rộng
Đầu miên man suy nghĩ, chuyện vô cùng
Những trăn trở, chưa biến thành học thuyết
Có nên chăng, tự hổ thẹn với lòng?

Con đã lớn


Gót lãng du ta miệt mài viễn xứ
Không từ nan dù bất cứ nơi đâu
Ngắm sơn hà đại địa để thấy nhau
Người lịch sử hiện thân trong dòng máu

Với tiền nhân mình là phận con cháu 
Nhìn giang sơn tan nát, ngẫm mà đau
Nơi thiên cổ bẽn lẽn nhìn mặt nhau
Lời biện giải, chỉ là phường giá áo
 
Cứ nói thật, chứ đừng nên lếu láo
Biết ăn năn, sám hối để tu thân
Để mẹ cha, tiên tổ và thánh thần
Mỉm miệng cười, nói rằng: con đã lớn

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Tôi đang thiếu ?


Tôi đang thiếu, một học thuyết thuần Việt
 Để dạy con, chúng khỏi bị lai căng
 Máu đã đổ là của lòng yêu nước
 Đừng nhân danhnói giọng điệu ngang tàng

Nếu ...


Nếu gom được, vì sao làm chất đốt
Lấy mặt trăng, làm họng súng thần công
Thì thế giới, quỳ dưới chân Đại Việt 
Bởi dân ta, con cháu của Tiên Rồng

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Thuỷ tinh hồng


Giọt nắng chiều, rơi trên miền đất đỏ
Đùa với mưa, kết nụ thuỷ tinh hồng
Gởi tặng nhau, rét buốt giữa mùa Đông 
Giòn tan vỡ, trên phím đàn hoa nở.

Trăng thượng ngươn


Sóng soải bóng trăng rằm tháng giêng
Trước sân phơi phới lúc giờ thiêng
Ngắm nhìn khe kh sợ ai thẹn
Đi mất mình ta nỗi nhớ nghiền

Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

Tết


Tết là hết một năm vừa đã cũ
Tạm chia tay đầy đủ chuyện buồn vui
Sang năm mới lo thăm viếng tới lui
Rồi xuân hết, tất bật y muôn thuở.

Khai bút đầu xuân


Khai bút đầu xuân lời thiết tha
Cùng đem may mắn khắp muôn nhà
An vui, hạnh phúc người người hưởng
Quý Tỵ bừng lên tình đạo ca

Từ bài này trở lên được trích từ tập Nhạc và Thơ TRÊN PHÍM ĐÀN HOA NỞ của Phương Nhã Ka

TỰ TRÀO (8)



 Vô tâm

 Tu hành ba bữa đòi vô tâm
 Nghe hỏi đến danh giả bộ câm
 Người tưởng hắn ta đang tịnh khẩu
 Hoá ra không phải mình đang nhầm
 .......
 Tu lâu chưa thấy được vô tâm
 Ai hỏi "vô tâm" cũng giả câm
 Không thấy làm sao đối đáp được
 Phải đành chịu tiếng tu mà hâm
 ......
 Tu hành không cảm được vô tâm
 Cạo tóc, chay trường khổ cực thân
 Khuya sớm mõ chuông cũng mỏi mệt 
 Thôi thì ai hỏi mình đành câm

TỰ TRÀO (7)


Hắn... Ghiền...
 
Tôi điên trời đất cũng điên
Tôi buồn hắn cũng não phiền giống tôi
Tôi cười hắn cũng lôi thôi
Ẩm ương mưa nắng ỉ ôi cả ngày
Quay cuồng trời đất. Tôi say
Hắn đang thịnh nộ hất bay mọi loài
Trợn tròng nhìn hắn hỏi hoài
Sao mày không phải giống loài của tao
Điên buồn vui giận hao hao
Hoá ra bắt chước giống tao. Hắn ghiền...