Một thoáng Diêm Phù

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Cố lên



 Cố lên ông mặt trời
 Xua tan màn đêm tối
 Giúp con chẳng lạc lối
 Về lại được quê nhà
 
 Cố lên các bạn già
 Vượt qua cơn bệnh tật
 Đi cùng trời cuối đất
 Trở lại chốn quê xưa
 
 Cố lên những hạt mưa
 Rơi lăn mỗi gốc nhỏ
 Làm tốt tươi cây cỏ
 Cho mặt người xin tươi
 
 Cố lên những nụ cười
 Nhớ đừng có méo miệng
 Kẻo cuộc đời lên tiếng
 Nửa còn lại mưu toan.

Ve...



 Trưa hè ve tấu nhạc
 Lữ khách ở phương xa
 Nghe cõi lòng mang mác
 Bỗng dưng chợt nhớ nhà
 
 Cuối Hè ve lột xác 
 Ngủ vùi cả Thu Đông
 Chờ mùa Xuân ấm áp
 Hạ về lại chơi rong

 Tiếng ve trưa Hè muộn
 Da diết đến nao lòng
 Xé tan không gian vắng
 Ray rứt người cõi Không
 
 Ve đi Hè sắp hết
 Thu buồn vẫy gọi ta
 Đùa vui cùng thần chết
 Đông tàn Xuân nở hoa.

Sài Gòn chiều mưa



 Sài Gòn chiều mưa rơi
 Ùa về những nỗi nhớ
 Kỷ niệm của một thời
 Bên tách trà dang dỡ
 
 Sài Gòn chiều trong tôi
 Xé sâu miền ký ức
 Của một thời xa xôi
 Thành vết hằn đau nhức
 
 Sài Gòn chiều bâng khuâng
 Hai chân bước nhầm ngõ
 Dẫu đi lại nhiều lần
 Lâng lâng như đang ngỡ...
 
 Sài Gòn chiều mưa xưa
 Nụ hoa vừa chớm nở
 Khoe sắc hương đầu mùa
 Xa lâu rồi vẫn nhớ
 
 Sài Gòn ngày xa xưa
 Ru lòng người lữ thứ
 Ngập ngừng gia chiều mưa
 Trên thềm cao rêu phủ
 
 Sài gòn ngày hôm nay
 Vẫn như ngày xưa ấy
 Theo gió chiều hương bay
 Cùng mây trời tan chảy
 
 Sài Gòn của tôi yêu
 Đong đầy mùi ngọt đắng
 Chưa đủ... dẫu lắm điều
 Đứng ngắm nhìn thầm lặng.

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Nắng rơi đầu Xuân



 Hạt nắng đầu Xuân rơi
 Lăn dài lên ngõ nhỏ
 Nâng bàn chân dạo phố
 Tỏa nụ cười trên môi
 ...
 Hoa nắng đầu Xuân rơi
 Ánh hồng vương lên má
 Trời xanh trong kẽ lá
 Nụ hồng nở trên môi
 ...
 Hương nắng đầu Xuân rơi
 Hồn người dâng phơi phới
 Tương lai đang bước tới
 Hạnh phúc sẽ rạng ngời

Xuân lòng



 Cành hoa run rẩy giữa trời Đông
 Tê tái gồng mình để đợi mong
 Lữ khách nặng tình đi ghé lại
 Đem về dâng tặng nụ Xuân lòng.

Tắm nắng Xuân



 Về quê thấy nắng Xuân vàng
 Tiết trời se mát lang thang vài ngày
 Làn da thỏa thích ngất ngây
 Ửng hồng khoe sắc đấng mày râu ghiền.

Du Xuân



 Mùa Xuân gõ cửa gọi mời
 Lãng du phiêu bạt cùng trời đất say
 Xong về tâm trạng đổi thay
 Buồn vui chen lẫn những ngày tháng sau
 Qua rồi nắm giữ được đâu
 Vương trong kỷ niệm ánh màu tương lai.

Tình Xuân



 Tình Xuân quyến rũ kẻ hèn
 Lời vàng tạm gác làm quen tiết trời
 Ra đi lòng dạ rối bời
 Tương chao đã thấm máu người từ lâu
 Sắc hương mê mẩn hồn sầu
 Cũng bằng nửa tiếng kinh cầu đêm khuya
 Ngọt ngào trầm bổng sẻ chia
 Nếp thiền môn vọng xa lìa tình Xuân.

Rượu Xuân



 Rượu Xuân phong kín đợi người
 Tri âm vắng lặng vui cười phương xa
 Ra vào nhìn thấy xót xa
 Lén vô mở nắp hương phà ngất ngây
 Một mình nhấm nháp riêng tây
 Mong ai ngửi được về đây sum vầy.

Giao thừa & Nỗi nhớ



 Xuân đến rồi đi vương ni nhớ
 Ly hương lạc giọng giữa vần thơ
 Mắt nhòe trừ tịch đêm khua vắng
 Gác trọ mình ta hồn thẩn thờ.

Tết buồn



 Tết này đơn lạnh giữa Sài thành
 Cô lẻ ra vào chỉ quẩn quanh
 Lạnh ngắt bốn tường thêm trống vắng
 Giao thời vui vẻ mình buồn tênh.

An lạc ngang qua



 Gác tay lên gối mộng
 Thấy trời mây thương nhau
 Buông tay qua niềm đau
 Thấy nụ cười hạnh phúc
 Thoáng ngẫm chỉ một lúc
 Còn lại tâm khô cằn
 Thả mình xuống để nằm
 Vật vờ không ngủ được

Lạc bước



 Đôi chân lạc bước chốn hồng trần
 Lê mãi lâu ngày mệt tấm thân
 Ngõ vắng nửa đời đơn lẻ bóng
 Đường về đất mẹ đang kề gần.

Người về đất



 Bạn về đất mẹ ta không đưa
 Thân bịnh người neo phải giữ chùa
 Rảnh rỗi hương hồn lai vãng tới
 Câu kinh vang vọng trả tình xưa.

Vĩnh biệt nhau



 Trần gian ngột ngạt tình cay đắng
 Nấn ná lâu ngày họa dễ mang
 Đi trước hay sau đường lối cũ
 Chia tay vĩnh biệt sẽ đàng hoàng.

Hương lúa chín



 Chiều nắng đi qua đồng lúa vàng
 Lung linh, óng ánh vỏ reo vang
 Hương thơm mùa chín vui theo gió
 Xa xứ lâu ngày nhớ xốn xang
.

Hương lúa trổ



 Sáng ra thăm ruộng no đòng đòng
 Tối đến âm thầm lúa trổ bông
 Mao trắng ngậm sương hương tỏa nhẹ
 Chủ nhân ngửi thấy mát trong lòng.

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Hương mạ non


Hạt lúa nẩy mầm lên lúa con 
Hai mươi ngày lẻ vẫn đang son 
Màu xanh mơn mởn trên đồng cạn 
Ngây ngất mùi thơm hương mạ non.

Cóng chân


Ngoảnh lại sau lưng thấy bóng người 
Nhe hàm răng trắng giống đang cười 
Ba hồn bảy vía đi chơi mất 
Để lại đôi chân cóng rụng rời.

Tiếng cười hoàng hôn


Chập choạng hoàng hôn vọng tiếng người 
Mắt nhìn đắm đuối phía chân trời 
Thoảng nghe gió xát trên thềm vắng 
Thấy cả hồn ai mỉm miệng cười.

Ngồi đong hoa nắng


Ngồi đong hoa nắng bên thềm 
Gởi đi xứ lạnh gia thêm chút tình 
Nhận quà ánh nắt lung linh 
Môi cười rạng rỡ ân tình nên duyên.

Nhặt...


Ta ngồi lượm cánh hoa buồn 
Nhặt thêm ý niệm cuộn tròn lại nhau 
Buộc vào mộng ước ban đầu 
Buông dây chờ đợi gặt câu ân tình 
Phong ba hờn dỗi thình lình 
Bay theo cùng gió phận mình trắng tay 
Thương thân đôi mắt cay cay 
Ngước lên thấy cả trời mây đen sì.

Chờ chiếc lá rơi


Ta ngồi chờ chiếc lá rơi 
Nhiều ngày mệt mỏi nên thôi không màng 
Ra đi chưa được nửa đường 
Nhớ người chung thủy phải buông khỏi cành 
Cuống còn nguyên vẹn tươi xanh 
Mủ vương ngấn lệ sao đành xa nhau 
Ngồi chờ cảm nhận chờ lâu 
Xa nhau hiểu được nỗi đau mất người.

Mãn nguyện


Chìa tay nắm lấy nỗi đau 
Sẻ chia một chút với nhau tình người 
Đến khi hơi thở cạn rồi 
Ra đi ôm trọn nụ cười trên môi.

Nụ cười phiền


Em về để lại nụ cười 
Trong nhà bàn tán có người nỗi điên 
Ác chi gieo nụ cười phiền 
Đi rồi cày xéo thành miền hoang vu.

Lời yêu thương


Trao nhau lời nói sau cùng 
Con đường sinh tử khó chung cùng giờ 
Người thì đi trước đợi chờ 
Kẻ sau ở lại bơ phờ xác thân 
Một hôm đứng trước mộ phần 
Lên câu nghèn nghẹn ta cần có nhau. 
Lời yêu thương chứa nỗi đau 
Vun tình quá khứ hương màu thời gian.

Trao niềm tin


Niềm tin trao tận tay người 
Hai đôi mắt nhỏ vui cười đầu tiên 
Đôi môi mấp máy theo liền 
Buông lời khỏi miệng vô duyên chạy vào 
Ngữ ngôn đã quá tự cao 
Giết ngay thực tại khác nào hại nhau.

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Chiều gió lộng



 Bên thềm gió lộng về chiều
 Phong linh cợt nhã đòi "yêu" lấy người
 Leng keng lắc cắc đùa cười
 Dáng ngoài đạo mạo mặt tươi trăng rằm
 Ghế dài vắt vẻo ai nằm
 Xác yên thế vị hồn chăm mây trời
 Trăng non không thốt được lời
 Miệng thì mũm mĩm thấy đời trong veo.

Bần thần



 Lang thang trên đỉnh phù vân
 Ngước nhìn trần thế một lần này thôi
 Ngày mai ta đã xa rồi
 Sau lưng vọng lại một lời tri ân
 Nghe xong ngơ ngẩn tần ngần
 Mang thêm tâm trạng bần thần ra đi.

Bóng đè



 Bóng đè năm mới sẽ hên
 Người nằm theo dõi nên quên Phật đà
 Im lìm thân thủ phòng xa
 Ai mà bén mảng là ta ra đòn
 Chúng vừa bước đến lom khom
 Vung chân đá mạnh chỉ còn mình ta.

Bước...



 Bước nhầm chân trái rời nhà
 Gặp ngay một "kẻ thật thà" đáng yêu
 Quay vào toan tính đôi điều
 Bước ra chân phải liêu xiêu cõi lòng
 Bước đi bước lại lòng vòng
 Vấp ngay cục đá nhưng không thấy người
 Ngồi ôm hòn ấy mỉm cười
 Chưa già đã lẩn hay trời trêu ta?

Đôi tay già



 Đưa tay vớt kỷ niệm xưa
 Già nua hết thịt kẽ thưa rớt rồi
 Tháng năm cướp mất xuân thời
 Nhăn nheo còn lại một đời hoài ưu.

Tìm nhau



 Tìm nhau trong những nỗi đau
 Lâu ngày chưa thấy lâu lâu lại tìm
 Cố tìm mãi vẫn im lìm
 Buông hơi thở cạn bỗng nhìn thấy nhau.

Gác trọ am tôi



 Chiều nắng vương trên cành lá xanh
 Vui đùa với gió chạy vòng quanh
 Phong linh rộn rã cùng nhau hát
 Lắc cắc leng keng tiếng sáo mành.

Mây lên



 Đôi chân lãng đãng cuối thu
 Tiết trời se lạnh chu du tìm người
 Sương chiều khúc khích tiếng cười
 Ngoảnh đầu dõi bóng cuối đồi mây lên.

Nhớ...



 Cái lạnh đầu Đông ai nhớ không?
 Nếu không hoặc có để trong lòng
 Âm thầm gặm nhấm vui buồn đó
 Lên tiếng phương xa lại ngóng trông

Hờn trách nhau



 Cây hờn trách lá thiếu chung tình
 Theo gió rong chơi quên mất mình
 Lá dỗi nói cây không giữ chặt
 Nên làm tan nát một gia đình

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Tách trà cô đơn



 Tách trà vàng óng người ra đi
 Hương khói cô đơn nói được gì
 Gởi lại "tri âm" cho hậu thế
 Mỗi ngày sáng tối bạn nhâm nhi.

Đong buồn vui



 Buồn vui lẫn lộn ngồi đong
 Đầy vơi liên tục vẫn không nản lòng 
 Cố hoài phút cuối đã xong
 Buông tay nhìn lại chẳng trông mong gì
 Buồn vui huyền ảo diệu kỳ
 Người đong cảm xúc trơ lì buồn vui.

Cười nhau



 Vòng hoa đưa tiễn một người
 Không quen không lạ vì cười giống ta
 Nấm mồ nở một nụ hoa
 Ngắm nhìn thấy bóng người ta cười mình.

Người về thành phố



 Người về mang cả hương quê
 Phả vào đô thị tái tê, thẩn thờ
 Tri ân bằng những vần thơ
 Ngâm nga rảnh rỗi, tối mơ người về

Sự nghiệp



 Nửa đời dựng lập cơ đồ
 Nửa phần còn lại thế cô ngồi cười
 Đếm không cho đến tới mười
 Vào ra hít thở mặt tươi hơn "người"
 Không hành sẽ giống đười ươi
 Trong chuồng ngơ ngác tiếc thời oai phong.

Sai lầm...



 Sai lầm khi mới chào đời
 Bản thân tự khóc mọi người cười vui
 Sai lầm lúc tuổi thiếu thời
 Thân no roi vọt mặt mày bầm thâm
 Sai lầm lúc tuổi đương xuân
 Mắt nhìn lệch chuẩn chọn nhầm hôn nhân
 Sai lầm lúc tuổi hoa râm
 Cháu con ngoảnh mặt quen thân xì xào
 Sai lầm không nhớ khi nào
 Được cho lú lẫn người vào kẻ ra
 Sai lầm liễn điếu tang hoa
 Nằm yên vĩnh biệt ai mà trách nhau
 Sai lầm giáo dục nỗi đau
 Về nơi chín suối, vì tau (tao) tại mày.

Trải nghiệm



 Trải nghiệm cần có "tuổi đời"
 Nước mũi chưa sạch lên lời dạy khôn
 Đôi khi dốt nát hay hơn
 Biết năm ba chữ căm hờn ngàn thu
 Nhân gian có kẻ thích mù
 Chướng tai gai mắt thà ngu, sáng lòng
 Nói đi xét lại lòng vòng
 Khua môi múa mép chữ không cuối cùng
 Thanh xuân mang tiếng thằng khùng
 Ngữ ngôn, câu nói đi chung xuống mồ.

So sánh



 Nửa đời thấy cảnh hơn thua
 Nắng thừa hay thiếu gió mưa bình hòa
 Ngẫm tiết trời nghĩ đến ta
 Căng chùng đều đặn mặn mà âm thanh
 Chẳng nên chậm cũng đừng nhanh
 Chì chìm phao nổi lưới mành tròn vây
 Không cuồng nhiệt triết Đông Tây
 Buồn vui gió thổi mây bay bên trời
 Lấy tình so sánh lên lời
 Thêm vào tri thức tình người mất đi
 Ngồi cười chớ nói những gì
 Mặc cho tỷ giảo lấy đi mọi điều
 Nhân sinh đôi lúc phiêu phiêu
 Thăng trầm tự ngộ cuối chiều sao lên
 Nhẹ trôi tâm thức êm đềm
 Vô thanh ngân vọng cạnh thềm hoa khai.

Hoa nắng



 Hoa nắng trưa hè mắt chói chang
 Người buồn lê bước mãi lang thang
 Nơi đâu bến đổ như vô định
 Mệt mỏi chiều về thêm phủ phàng
 
 Hoa nắng trên đường đuổi bắt nhau
 Trưa dài cố sức được gì đâu
 Mây bay hoa thẹn người đi mất
 Nằng nặng đôi chân mắt ngấn sầu
 
 Hoa nắng mùa hè giữa lúc trưa
 Thẹn thùng e ấp khi trời mưa
 Kiếm tìm mỏi mắt mà không thấy
 Bảy sắc cầu vồng đang giỡn đùa
 ...
 Hoa nắng ra đi cùng với mây
 Mưa trưa lữ khách cũng vui vầy.

Trách "yêu"


 Vài lời trách mắng làm màu
 Dửng dưng bị hỏi: "yêu nhau thế à"!
 Không quan tâm đến người ta
 Một câu tiết kiệm rầy rà thấy thương
 Trải qua mới biết đoạn trường
 Trách yêu là lẽ chuyện thường ngàn năm.

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Trao chút ân tình


Ân tình ai đã lên lời 
Khiến đầu bạc trắng hởi người nhân gian 
Nửa đời chưa hết bàng hoàng 
Cỏ xanh nấm mộ ngỡ ngàng nghiệp duyên 
Thôi thì nhận chữ tòng quyền 
Cùng rồi tắc biến giữ yên sơn hà.

Lưu manh


Thế thời tạo lắm lưu manh 
Nhỏ thì có nhỏ đàn anh cũng gờm 
Lớn hơn mánh khóe áo cơm 
Bạc vàng, sự nghiệp tiếng "thơm" để đời 
Những người áo rách tả tơi 
Dở dang nghiệp học, thất thời phải "lưu" 
Lại thêm các bậc thượng lưu 
Giả danh "trí giả" nhiều mưu đê hèn 
Lâu ngày quá trở thành quen 
Xuất ngôn đạt đỉnh một "nền lưu manh".

Nỗi buồn cao thượng


Vượt không qua nổi chính mình 
Mặt mày một đống, lặng thinh chẳng cười 
Chưa ban bố được một người 
Nợ đời chưa trả. Buồn ơi là buồn.

Duyên nợ


Nợ duyên ai biết cơ trời 
Khéo tay phóng bút đến thời ra hoa 
Sắc màu khi mắt lệ nhòa 
Tỉnh rồi ngơ ngác ngày qua đêm về.

Trao tình


Chút tình cũ kỹ muốn trao 
Gió mây nghe được đem vào không trung 
Tim ai sai nhịp, lỡ rung 
Đêm dài đón đợi cuối cùng tình trao.

Ta cười...


Ta cười cái nụ cười ta 
Nướu răng ly dị cửa nhà trống trơn 
Đôi môi hiểu chuyện giận hờn 
Bành hai khóe miệng còn hơn ta cười.

Cuối cùng


Cuối cùng ta đã trao nhau 
Một trời bão tố nỗi đau điệp trùng 
Cuối cùng gãy cánh giữa đường 
Ai rơi biển Bắc kẻ rừng hoang vu? 
Cuối cùng đi đến... ngàn thu 
Ôm theo ảo ảnh mây mù trần gian 
Cuối cùng thần thức đi hoang 
Cô hồn mời gọi chung bàn tiệc vui 
No say tỉnh lại ngậm ngùi 
Câu kinh hồi hướng, thoảng mùi trầm hương.

Trách...?


Niềm tin rao bán cạn lời 
Giá mềm đến nỗi lòng người xót chua 
Nài nì gãy lưỡi không mua 
Khi tai họa đến lại đua nhau tìm 
Thở dài, khấn nguyện lim dim 
Trách than thân phận con tim rối bời 
Chia xa... một tấn trò đời 
Lau khô nước mắt lệ rơi nụ cười.

Nhìn trộm...?


Trộm nhìn một chút thôi mà 
Người la lớn quá mắt ta nhắm liền 
Tai nghe họ chửi đồ điên 
Giật mình thấy nụ cười duyên cận kề.

Bán niềm tin



 Niềm tin rao giá một đồng
 Mây trời làm chứng khuôn trăng dấu tròn
 Ánh sao lấp lánh màu son
 Gió đêm lay nhẹ sao còn chưa mua?

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Khách sáo?


Học đâu khách sáo rợn người 
Dạ, thưa, vâng ạ... những lời đầu môi 
Quay lưng mọi chuyện khác rồi 
Nguýt, lườm, chu mỏ... nụ cười mỉa mai.

Cười khúc khích?


Tiếng cười khúc khích ngang tai 
Ngoảnh đầu nhìn lại không ai bên mình 
Nhẹ tênh chân bước lặng thinh 
Mồ hôi ướt áo bóng hình vượt qua.

Bảnh bao


Bảnh bao từ độ chào đời 
Khi răng rụng hết vẫn ngời dung nhan 
Gọn gàng trong chiếc áo quan 
Mặt tươi tỉnh ngủ mơ màng mỉm chi.

Bạn tôi bán...


Bán tiếng đàn khi men say chếnh choáng 
Người gật gù, kẻ mắt đỏ lim dim  
Có đứa giỏi ngồi đó ngủ im lìm 
Năm ngón nhỏ rã rời khi tiệc hết.  

Đứng dậy về , bước đi mà như lết 
Đôi chân buồn chẳng nghe lệnh chủ nhân 
Mặc dầu cho miệng quát tháo phân trần 
Ta đã bảo bước đi sao cứ lết?  

Người có tin ta đánh cho gãy hết 
Để mai này có chết cũng phải đi 
Nếu còn không chúng ra sức phân bì 
Đầu tỉnh táo mà đôi chân hỗn láo.

Vớ vẩn


Cũng thề, hứa, hẹn, nói lung tung 
Bình tỉnh nghe qua biết đã khùng  
Mắt nhắm, mở... cho khỏi nghĩ ngợi 
Tai bưng, bít... để thoát lùng bùng 
Mới tuynh nhã nhặn lời đường mật 
Cũ kỹ phì phèo chuyện ấu sung 
Vớ vẩn, vẫn lừa được khối kẻ 
Vẽ vời, lượm nốt đứa sau cùng.

Thèm cháo trắng


Không bịnh, nhưng... buồn nuốt chẳng đi 
Người thân xót ruột nấu tô mỳ 
Khói thơm nghi ngút xông lên mũi 
Ớt đỏ the the ghé tận môi 
Hai muỗng nước lèo húp phải xuống 
Một ly trà nóng ngậm không trôi 
Nhà ai thổi cơm hương theo gió 
Cháo trắng bay ngang thèm... uớc gì.