Một thoáng Diêm Phù

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

So sánh



 Nửa đời thấy cảnh hơn thua
 Nắng thừa hay thiếu gió mưa bình hòa
 Ngẫm tiết trời nghĩ đến ta
 Căng chùng đều đặn mặn mà âm thanh
 Chẳng nên chậm cũng đừng nhanh
 Chì chìm phao nổi lưới mành tròn vây
 Không cuồng nhiệt triết Đông Tây
 Buồn vui gió thổi mây bay bên trời
 Lấy tình so sánh lên lời
 Thêm vào tri thức tình người mất đi
 Ngồi cười chớ nói những gì
 Mặc cho tỷ giảo lấy đi mọi điều
 Nhân sinh đôi lúc phiêu phiêu
 Thăng trầm tự ngộ cuối chiều sao lên
 Nhẹ trôi tâm thức êm đềm
 Vô thanh ngân vọng cạnh thềm hoa khai.

Hoa nắng



 Hoa nắng trưa hè mắt chói chang
 Người buồn lê bước mãi lang thang
 Nơi đâu bến đổ như vô định
 Mệt mỏi chiều về thêm phủ phàng
 
 Hoa nắng trên đường đuổi bắt nhau
 Trưa dài cố sức được gì đâu
 Mây bay hoa thẹn người đi mất
 Nằng nặng đôi chân mắt ngấn sầu
 
 Hoa nắng mùa hè giữa lúc trưa
 Thẹn thùng e ấp khi trời mưa
 Kiếm tìm mỏi mắt mà không thấy
 Bảy sắc cầu vồng đang giỡn đùa
 ...
 Hoa nắng ra đi cùng với mây
 Mưa trưa lữ khách cũng vui vầy.

Trách "yêu"


 Vài lời trách mắng làm màu
 Dửng dưng bị hỏi: "yêu nhau thế à"!
 Không quan tâm đến người ta
 Một câu tiết kiệm rầy rà thấy thương
 Trải qua mới biết đoạn trường
 Trách yêu là lẽ chuyện thường ngàn năm.

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Trao chút ân tình


Ân tình ai đã lên lời 
Khiến đầu bạc trắng hởi người nhân gian 
Nửa đời chưa hết bàng hoàng 
Cỏ xanh nấm mộ ngỡ ngàng nghiệp duyên 
Thôi thì nhận chữ tòng quyền 
Cùng rồi tắc biến giữ yên sơn hà.

Lưu manh


Thế thời tạo lắm lưu manh 
Nhỏ thì có nhỏ đàn anh cũng gờm 
Lớn hơn mánh khóe áo cơm 
Bạc vàng, sự nghiệp tiếng "thơm" để đời 
Những người áo rách tả tơi 
Dở dang nghiệp học, thất thời phải "lưu" 
Lại thêm các bậc thượng lưu 
Giả danh "trí giả" nhiều mưu đê hèn 
Lâu ngày quá trở thành quen 
Xuất ngôn đạt đỉnh một "nền lưu manh".

Nỗi buồn cao thượng


Vượt không qua nổi chính mình 
Mặt mày một đống, lặng thinh chẳng cười 
Chưa ban bố được một người 
Nợ đời chưa trả. Buồn ơi là buồn.

Duyên nợ


Nợ duyên ai biết cơ trời 
Khéo tay phóng bút đến thời ra hoa 
Sắc màu khi mắt lệ nhòa 
Tỉnh rồi ngơ ngác ngày qua đêm về.

Trao tình


Chút tình cũ kỹ muốn trao 
Gió mây nghe được đem vào không trung 
Tim ai sai nhịp, lỡ rung 
Đêm dài đón đợi cuối cùng tình trao.

Ta cười...


Ta cười cái nụ cười ta 
Nướu răng ly dị cửa nhà trống trơn 
Đôi môi hiểu chuyện giận hờn 
Bành hai khóe miệng còn hơn ta cười.

Cuối cùng


Cuối cùng ta đã trao nhau 
Một trời bão tố nỗi đau điệp trùng 
Cuối cùng gãy cánh giữa đường 
Ai rơi biển Bắc kẻ rừng hoang vu? 
Cuối cùng đi đến... ngàn thu 
Ôm theo ảo ảnh mây mù trần gian 
Cuối cùng thần thức đi hoang 
Cô hồn mời gọi chung bàn tiệc vui 
No say tỉnh lại ngậm ngùi 
Câu kinh hồi hướng, thoảng mùi trầm hương.

Trách...?


Niềm tin rao bán cạn lời 
Giá mềm đến nỗi lòng người xót chua 
Nài nì gãy lưỡi không mua 
Khi tai họa đến lại đua nhau tìm 
Thở dài, khấn nguyện lim dim 
Trách than thân phận con tim rối bời 
Chia xa... một tấn trò đời 
Lau khô nước mắt lệ rơi nụ cười.

Nhìn trộm...?


Trộm nhìn một chút thôi mà 
Người la lớn quá mắt ta nhắm liền 
Tai nghe họ chửi đồ điên 
Giật mình thấy nụ cười duyên cận kề.

Bán niềm tin



 Niềm tin rao giá một đồng
 Mây trời làm chứng khuôn trăng dấu tròn
 Ánh sao lấp lánh màu son
 Gió đêm lay nhẹ sao còn chưa mua?

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Khách sáo?


Học đâu khách sáo rợn người 
Dạ, thưa, vâng ạ... những lời đầu môi 
Quay lưng mọi chuyện khác rồi 
Nguýt, lườm, chu mỏ... nụ cười mỉa mai.

Cười khúc khích?


Tiếng cười khúc khích ngang tai 
Ngoảnh đầu nhìn lại không ai bên mình 
Nhẹ tênh chân bước lặng thinh 
Mồ hôi ướt áo bóng hình vượt qua.

Bảnh bao


Bảnh bao từ độ chào đời 
Khi răng rụng hết vẫn ngời dung nhan 
Gọn gàng trong chiếc áo quan 
Mặt tươi tỉnh ngủ mơ màng mỉm chi.

Bạn tôi bán...


Bán tiếng đàn khi men say chếnh choáng 
Người gật gù, kẻ mắt đỏ lim dim  
Có đứa giỏi ngồi đó ngủ im lìm 
Năm ngón nhỏ rã rời khi tiệc hết.  

Đứng dậy về , bước đi mà như lết 
Đôi chân buồn chẳng nghe lệnh chủ nhân 
Mặc dầu cho miệng quát tháo phân trần 
Ta đã bảo bước đi sao cứ lết?  

Người có tin ta đánh cho gãy hết 
Để mai này có chết cũng phải đi 
Nếu còn không chúng ra sức phân bì 
Đầu tỉnh táo mà đôi chân hỗn láo.

Vớ vẩn


Cũng thề, hứa, hẹn, nói lung tung 
Bình tỉnh nghe qua biết đã khùng  
Mắt nhắm, mở... cho khỏi nghĩ ngợi 
Tai bưng, bít... để thoát lùng bùng 
Mới tuynh nhã nhặn lời đường mật 
Cũ kỹ phì phèo chuyện ấu sung 
Vớ vẩn, vẫn lừa được khối kẻ 
Vẽ vời, lượm nốt đứa sau cùng.

Thèm cháo trắng


Không bịnh, nhưng... buồn nuốt chẳng đi 
Người thân xót ruột nấu tô mỳ 
Khói thơm nghi ngút xông lên mũi 
Ớt đỏ the the ghé tận môi 
Hai muỗng nước lèo húp phải xuống 
Một ly trà nóng ngậm không trôi 
Nhà ai thổi cơm hương theo gió 
Cháo trắng bay ngang thèm... uớc gì.

Nỗi hờn Bonsai


Một cành hoa rụng nằm cô đơn 
Từ giả thân cây ôm nỗi hờn 
Nước thiếu nắng thừa đành phải chịu 
Sức tàn lực kiệt làm sao hơn 
Nghệ nhân chuyên nghiệp đầu vi vút 
Trọc phú học đòi óc cỏn con 
Số phận sinh rơi tay bọn chúng 
Ngậm cười ngon ngọt với bồ hòn.

Em là hơi thở


Từng phút từng giây đều có em 
Trong lành mát mẻ bầu trời đêm 
Ra vào đều đặn mặt hồng thắm  
Lui tới ung dung chân nhẹ tênh 
Phố thị nhiễm ô người tấp nập 
Đồng quê thanh sạch cảnh êm đềm 
Một mai vắng bóng không còn nữa 
Tựa cửa hoàng hôn nhớ lại thèm.

Lỗi...


Lỗi gì không lỗi, lỗi giờ sinh 
Ra được nào yên hậu vận mình  
Trầy truột công danh lên chẳng được 
Lạnh lùng hôn sự lấy không đành 
Đạo gia phán bảo số thiên định 
Phật tổ dạy rằng nghiệp tự mình  
Ngẫm lại trách trời tội nặng lắm 
Chi bằng an trụ ở tâm kinh.

Sót lại



 Chữ tình vắt vẻo trên vai
 Đi theo mệt mỏi lay hoài chẳng rơi
 Đến khi sự nghiệp tơi bời
 Ngoái nhìn sót lại mình tôi trên đường.

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

Tâm sự của con đường


Con đường sỏi đá một thời 
Nằm im nín thở đợi người năm xưa 
Bàn chân mất chất quê mùa 
Cả hai rướm máu lại thừa hờn ghen.

Tìm chốn đi về


Tìm nơi an nghỉ cuối cùng 
Mây trời là bạn côn trùng ân nhân 
Bò quanh rồi lại tới gần 
Thương nhau cắn mạnh người thân còn gì.

Chột dạ


Quay đi chột dạ ngoái nhìn 
Nụ cười ánh mắt khiến tim liên hồi 
Nhận ra thì đã muộn rồi 
Sân ga đổ bóng mồ côi đường trần 
Giao thừa cứ mãi phân vân 
Xứ xa ngóng đợi người thân Xuân về.

Người về


Người về soi bóng ao nhà 
Vui đùa gió nhẹ với tà áo bay 
Nơi xa nghe khóe mắt cay 
Cô đơn rét buốt mới hay giã từ
 Lục tìm ở giữa chồng thư 
Thoảng hương mùi mực bay từ xa xưa 
Đọc xong trời chuyển mây mưa 
Tối sầm trước mặt lòng thừa bão giông
 Chuông ngân vọng giữa thinh không 
Giã từ hai ngã hoài mong người về.

Lên xuống


Nhìn lên mình chẳng bằng trời 
Nhìn xuống còn được nụ cười với ta 
Nhìn ngang qua những nóc nhà 
Khói chiều ký ức tuổi già hồi xuân 
Thăng trầm nếm trải nhiều lần 
Bên hơi thở cạn tần ngần xuống lên.

Chiếc cầu treo miền cao nguyên


Cầu treo nối nhịp đôi bờ 
Điểm tô sơn thủy ngẩn ngơ người nhìn 
Bước lên mang cả tự tin 
Đong đưa, lắc nhẹ chút tình chênh vênh 
Dưới kia suối đá gập ghềnh 
Đợi chờ duyên đến cho mình gặp nhau 
Chắc rằng sẽ có nỗi đau 
Nếu còn e thẹn kiếp sau qua cầu.

Đong tình nghĩa


Ngồi đong tình nghĩa trao người 
Vun lên phẳng xuống cứ rơi ra ngoài 
Mẹ già nhìn thấy cười hoài 
Đã cho cho hết kèo nài thiệt hơn 
Trường đời nuôi dạy lớn khôn 
Thấm câu khuyên bảo không còn ngồi đong.

Chiếc gối nhân duyên


Trở mình trên gối nhân duyên 
Nhận ra những học thuyết tiền định rơi 
Dỡ dang quen thói tại trời 
Nào hay nhân quả đúng thời đơm hoa 
May còn biết nói : thế à 
Nếu không đã hả miệng ra la làng.

Thời gian chung tình


Thời gian chung thủy suốt đời 
Hai mươi bốn tiếng từ thời nằm nôi 
Ngày nay gần đất xa trời 
Vẫn còn nguyên vẹn không lời kém thua 
Đôi khi có chút trách đùa 
Tham công tiếc việc trái mùa ẩm ương 
Thật lòng lên tiếng yêu thương 
Trăm năm trọn vẹn bạn đường trung trinh.

Nghèo


Gập ghềnh quan lộ một đời 
Về già nhìn lại chữ thời bé teo 
Cháu con biết tại sao nghèo 
Lặng im nghỉ học chẳng theo nghiệp nhà 
Thương trường lăn lộn xông pha 
Vui cười méo mặt lại sa cơ hèn 
May còn giản dị thói quen 
Qua ngày đạm bạc mới nên con người 
Hiểu chưa tường tận lên lời 
Hiểu mà không hiểu mỉm cười an vui.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Giọt sương bẽn lẽn



 Giọt sương đùa giỡn trên cành
 Nắng lên hỗ thẹn nên đành bỏ đi
 Thấy nhau chẳng nói được gì
 Nếu không lại nhớ, gặp thì chia xa
 Phải chăng lỗi cũng tại ta
 Vô duyên đối diện... ông bà dạy khuyên
 Thế thôi hãy bước lên thuyền
 Sang sông sẽ được một miền tương lai.

Ghiền... nhớ ai?



 Nhiều đêm nói chuyện với "ma"
 Vắng đi vài bữa lòng ta thấy buồn
 Lẽ nào muốn ở dưới luôn
 Mua nhà lập nghiệp bán buôn kiếm tiền?
 E rằng chưa đủ nhân duyên
 Thói quen giao tiếp nên ghiền nhớ "ma"
 Hay là "ma" nhớ người ta
 Quay về dương thế bắt ta phải ghiền?

Bóng ai



 Bóng ai đứng sát cạnh giường
 Nghe mình lạnh cứng khó đường thoát thân
 Lâu nay diện kiến nhiều lần
 May còn nhớ được câu thần chú xưa
 Nếu không sáng nắng chiều mưa
 Người trần được dịp nhạo đùa làm vui.

Ai cười?



 Sang canh nghe rõ tiếng cười
 Trong veo, nhỏ nhẹ khác người trần gian
 Đang còn đôi chút mơ màng
 Nghe sau gáy lạnh biết "nàng" về thăm.

Ai trêu?



 Trưa đang thiêm thiếp giấc nồng
 Thầy ơi... mở cửa ra không thấy người
 Vài ngày bỡn cợt trêu cười
 Thưa dần tại bởi mình lười, chẳng tin
 Tiếng kêu trong vắt im lìm
 Nhẹ tênh bay bổng thót tim ra ngoài
 Ngồi buồn nghĩ lại cười hoài
 Sống thì đồng loại, chết loài ma trêu.

Nhớ...



 Vết "nhơ sắc" cứa qua tim
 Tạo thành nỗi nhớ im lìm trong tâm
 Quá nhiều thỉnh thoảng hơi "hâm"
 Khi thì toe toét, lúc câm miệng cười
 Có ngày chẳng nói tiếng người
 Đưa tay ra dấu thay lời ngữ ngôn.

Đường và lối mòn



 Đường mòn bên cạnh lối mòn
 Song song không gặp cô đơn muôn đời
 Bộ hành lui tới chẳng cười
 Mỏi mòn chờ đợi mặt người căng da
 Mòn từ trong trứng mòn ra
 Thiện tâm không thấy xấu xa lại thừa
 Mới nhìn thì đố ai ưa
 Mỏi mòn ngắm nghía trời chừa chỗ thương
 Sống lâu mới biết đêm trường
 "Quen hơi rõ chậu" con đường song song
 Mỏi mòn đã tự bên trong
 Chết đi sống lại nghe lòng đắng cay.

Sợi nắng bình lặng



 Lặng yên sợi nắng mùa Đông
 Len qua giá buốt để hông mặt người
 Nâng niu tô điểm cho đời
 Phả làn hơi ấm nụ cười thêm xinh
 Cầu mong cuộc sống an bình
 Đến đi vừa đủ lưu tình với nhau
 Dư ra chuốc lấy nỗi đau
 Niềm vui vơi cạn còn đâu tình người.

Chữ "tình" người



 Chữ tình đa nghĩa nhập nhằng
 Mất đi... láo xược kêu bằng mày tao
 Tôn ty trật tự thấp cao
 Trẻ già lớn bé liệt vào hỗn xưng
 Người ngoài nước mắt rưng rưng
 Kẻ trong hả dạ vui mừng thấy thương
 Cổ kim ai trải đoạn trường
 Tình người há dễ xem thường có không.

Vui buồn...



 Ham vui chẳng chịu nghỉ ngơi
 Bây giờ ngồi ngáptrời ơi là buồn...
 Vui buồn ôm sát nhau luôn
 Buông vui không được bỏ buồn chẳng xong.

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Móm xinh


Hàm trên ăn nói quá lời 
Dưới nghe bực bội giận thời cắn ngay 
Lặp đi lặp lại nhiều ngày 
Phải mang miệng móm thương thay phận mình 
Lỗi rành rành phải làm thinh 
Nhìn lâu chúng bảo móm xinh nhất đời 
Móm nghe mũm mĩm móm cười 
Móm cười mũm mĩm nhiều người móm theo.

Bên trời lận đận


Ra đời đã lỗi giờ sinh 
Lớn lên èo uột thân hình ốm o 
Cơm canh thừa đói thiếu no 
Mẹ cha ngắn số chẳng lo được gì 
Học hành dang dở lỡ thì 
Sách đèn mải miết rớt thi vài lần 
Đôi mươi tuổi lẻ đang xuân 
Vướng vào tình ái phước phần tưởng an 
Hôn nhân sớm, muộn dở dang 
Đôi lần chắp nối lang thang cuối đời 
Bệnh tật đeo bám trêu cười 
Thâm tình bát cháo người đời thí cho 
Đêm về rét buốt co ro 
Ngày đi đã định lại lo quan tài 
Thiêu chôn mãi cứ tranh hoài 
Nằm nghe lận đận miệt mài khuyên lơn 
Chi bằng hiến xác là hơn 
Hậu sinh yêu mến chúng mơn man mình 
Cuối cùng chỉ biết làm thinh 
Nụ cười lận đận, mắt tình dỡ dang 
Chết rồi hồn vẫn lang thang 
Vào chùa e ngại mùi nhang nhà chùa.

Con đường...


Đường đi ngay dưới chân mình 
Lâu nay hiện hữu sao tìm không ra? 
Đinh ninh chẳng phải vì ta 
Chắc là tâm địa tà ma nhập vào 
Bây giờ bước thấp bước cao 
Nhẹ nhàng lên xuống ra vào ung dung.

Mái chùa

 
Mái chùa nuôi dưỡng tâm người 
Xây hồn dân tộc rạng ngời thiên thu 
Giang sơn chiến lửa hoại hư 
Trong dòng máu Việt kinh thư vẫn còn 
Trước Phật xưng nguyện chữ "con" 
Truyền thừa tiếp nối sắt son ngàn đời.

Thời tiết đỏng đảnh


Cuối Hè đỏng đảnh ra oai 
Nàng Thu ngấp nghé chờ hoài hờn ghen 
Thu Hè kế cận liền bên 
Vài ngày chờ đợi lâu nên buồn lòng 
Mượn trời đất nổi bão giông 
Dương trần lây vạ hại không đường về 
Ngồi cười tâm nghĩ chán chê 
Giao mùa thời tiết nặng nề nhân sinh.

Gởi "em"


Gởi em một xíu nụ cười 
Lẫn sâu trong mắt của người phương xa 
Nhìn xong vỡ ngộ khóc òa 
Bóng hình hiện hữu là ta hay mình? 
Lắng nghe thổn thức vô thinh 
Tràn ngập tâm trí cuộc tình đơm hoa.

Tín và bất tín


Tín là nguồn cội tương lai 
Nghe thì dễ hiểu mấy ai trọn hành 
Cuộc đời lên xuống gập ghềnh 
Khi vênh váo, lúc lạnh tanh gục đầu 
Truy tìm nguồn gốc căn sâu 
Vận thời khánh kiệt "bất" đâu lọt vào 
Ghép đôi "bất tín" cùng nhau 
Hiện tại dang dở, kiếp sau nhập nhằng 
Lên lời tín, bất tín chăng? 
Nhân duyên nhiều kiếp cầm bằng làm ngơ 
Mượn lời giấy viết nên thơ 
Vẽ đường để thoát mịt mờ tương lai.

Khi từ bi đến


Từ bi òa đến trong tôi 
Nghìn câu chẳng đủ triệu lời càng không 
Đi rồi tâm tánh lặng trong 
Dung hàm vũ trụ mênh mông tình người.

Lời tạ tội


Sinh ra hưởng phước làm người 
Gieo duyên ánh mắt, nụ cười làm tin 
Không may lơ đãng vô tình 
Quên đi bản chất nên thành tội nhân 
Lên lời tạ tội phân trần 
Đất trời nghe được một lần thứ tha.

Bên cầu gió đêm



 Rã người lê bước bên cầu
 Gió đêm chào hỏi nghe câu mát lòng
 Xưa nay: Sắc tức thị Không
 Hữu duyên hội ngộ mênh mông đất trời
 An vui thốt được thành lời
 Trí nhân im lặng mỉm cười mình ta.

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Ru người


Hào hoa phố thị ru người 
Chân quê có lúc mỉm cười bâng quơ 
Đèn đêm sáng, mắt lại mờ 
Còn đâu ngắm hưởng tuổi thơ trăng tròn 
Ít nhiều cảm xúc vơi mòn 
Trăm năm một chút cỏn con lụi tàn.

Con đường dĩ vãng


Bước chân lên đó bùi ngùi 
Vui buồn chợt hiện tới lui chập chùng 
Riêng mình trên lối đi chung 
Hồn thiêng, linh cảm sánh cùng bên nhau 
Chưa âm dương đã thấy đau 
Con đường dĩ vãng nhuộm màu thời gian.

So le


Hai chân một ngắn một dài 
Không cân còn có đôi tay ngọc ngà 
Ra đi, cầm nắm biết là... 
Vô duyên, khập khiễng thì ta hơn người 
Có không nghiệp báo nhiều đời? 
Tài hoa phải chịu cảnh trời đất ghen? 
Lâu ngày quá đỗi thành quen 
Trơn tru hụt hẫng nhớ ghiền so le.

"Thầy chùa"


Bước chân ra ngỏ trời mưa 
Nhóc con nó chỉ "thầy chùa" mẹ ơi 
Tuổi thơ nói chẳng sai lời 
Nếu kêu tên khác thì thôi còn gì 
Hai từ ghép được mấy khi 
Chùa thầy thầy ở, thầy đi còn chùa

Nhớ mưa xưa


Mưa xưa thân thể trần truồng 
Rơi trên da thịt nỗi buồn trôi nhanh 
Từ ngày biết ngắm trời xanh 
Mây đen vần vũ lạnh tanh nụ cười 
Lớn lên thao thức cùng người 
Hạt bay bay nhẹ nhớ thời ấu thơ 
Già rồi tâm tính dại khờ 
Ngu ngơ hoài vọng đợi chờ mưa xưa.

Bụng & Đầu


Cái đầu tính toán thiệt hơn 
Bụng tròn múp míp cảm ơn cái đầu 
Lê dân, công, tướng, khanh hầu 
Cũng vì cái bụng nên đầu phải đau 
Bụng đầu hai đứa bằng nhau 
Dung nhan thùy mị nỗi đau chẳng còn.

Run rủi


Nhân duyên nhiều kiếp không tường 
Tạm xài "run rủi" yêu thương cùng người 
Run làm sao nói với ngươi 
Rủi mà lỡ miệng tiếng cười ngàn thu.

Những chữ T...


Cái tôi chữ tín với tình 
Cả ba hòa thuận nên mình dễ thương 
Chữ tiền lắt léo thương trường 
Bạn thêm tù tội là đường thủy chung 
Chữ "T"... tới bước cuối cùng 
Ngơ ngơ ngác ngác không khùng cũng điên.

Chữ Thời...


Mới sinh chân đạp tay quơ 
Miệng la chí chóe mắt ngơ ngác nhìn 
Lớn lên nấu sử sôi kinh 
Hai lần ba lượt vô danh bảng vàng 
Thiếu thời sự nghiệp dở dang 
Nhàn Thu nhặt nhạnh lá vàng cuối sân 
Gom luôn giây phút tần ngần 
Cuối Đông hoa nở một lần ngát hương.

Éo le


Thì thầm hơi gió thoáng qua 
Bóng người trần thế hay ma hiện hình 
Quay lưng nhìn lại chỉ mình 
Da hoa nở rộ chuyện tình éo le.

Nụ cười hiểm



 Nụ cười tố cáo xuất thân
 Thấy, nghe rùng rợn... ngại ngần gặp nhau
 Cuộc đời có nghĩa gì đâu
 Cứ toe toét miệng hiểm sâu làm gì!

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Tình rơi



 Lắm lời hoa mỹ tình rơi
 Đọng trên chót lưỡi một thời ngây ngô
 Nặng câu triết lý mơ hồ
 Ngoái nhìn sót lại hoa khô bên thềm
 Gửi hồn trôi giữa trời đêm
 Nghe câu duyên nợ êm đềm lướt qua.

Gối mộng



 Trở mình trên gối nhân duyên
 Bao nhiêu mộng ảo não phiền ghé thăm
 Gối tay lên ánh trăng rằm
 Hồn lìa khỏi xác cung Hằng ngẩn ngơ
 Chạm vào ngữ nghĩa vần thơ
 Mộng tan gối chiếc thẩn thờ cô đơn.

Tri ân



 Buông tay rũ bỏ kiếp người
 Quay đầu gởi lại nụ cười tri ân
 Nhân gian duyên phận nếu cần
 Nương theo hoa nắng dương trần gặp nhau.

Lỡ lầm



 Lỡ lầm trót đã trao nhau
 Mỗi người một nửa nỗi đau với đời
 Lỡ lầm một nửa nụ cười
 Ghép hai nửa lại khác người trần gian
 Lỡ lầm hai chữ gian nan
 Vận vào cốt cách phá tan chính mình.

Cánh diều hoàng hôn



 Nương nhau làm đẹp hoàng hôn
 Gió ngưng diều bị đoạt hồn rơi nhanh
 Có khi lên thác xuống gành
 Phần đời còn lại cũng đành vậy thôi
 Cố tìm cho được "cái tôi"
 Gặp nhau trao kết những lời tri âm.

Đôi khi...



 Đôi khi bất chợt nhận ra
 Nhưng thôi im lặng để ta yên lòng
 Đôi khi chợt thấy Sắc Không
 Định tâm quá yếu nào mong được gì
 Đôi khi mãi vẫn đôi khi
 Đôi khi hoài vọng một thời đôi khi.

Ngậm ngùi tiễn đưa



Chung tình cũng đã nhiều năm
Ngậm ngùi vĩnh biệt ai nằm bên trong 
Tiễn nhau ở tận cõi lòng 
Đưa người về chỗ chơi rong thuở nào
Phút giây ng nón ra chào
Nói lời dang dỡ câu nào thành câu
Bao nhiêu ngôn ngữ trong đầu
Rụng rơi thành giọt thấm sâu dưới mồ
Cuối cùng cất tiếng, ô hô!
Thay lời chúc tạ, lộ đồ hanh thông.

Cười... nhe răng



 Nhe răng nhằm để trêu người
 Lòng buồn thì đố ai cười được tươi
 Mặt da, ánh mắt tố ngươi
 Nghe thêm chút giọng chắc mười chẳng sai
 Có nhe thì cũng lai rai
 Lè hoài như thế đố ai dám nhìn.

Công phu thiền



 Trăng non đi ngủ lâu rồi
 Chuông khuya điểm tiếng thức thời công phu
 Thiên Hương am nhỏ im ru
 Ghé xem chỉ thấy thầy tu ngồi thiền.

Trà thiền



 Canh tư quán chiếu nội tâm
 Canh năm bày biện một mâm trà thiền
 Hai tay bưng lấy nhân duyên
 Hương thơm lan tỏa cao nguyên hiện hình
 Quạnh cô đôi chữ nghĩa tình
 Vui buồn vũ trụ có mình ở trong
 Nói rằng có có không không
 Tư duy im lặng mới mong ngộ thiền.