Một thoáng Diêm Phù

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Vô...


Vô tâm
 Vô tâm, nan định, khó tầm
 Kiến văn tri giác phàm trần nào sai
 Tử sinh, trời đất không hai
 Khởi vô niệm khởi, tâm khai vô tầm

Vô tự
 Một trang giấy trắng mới sinh
 Hữu duyên giác ngộ thoáng nhìn như in
 Người thời không hiểu khó tin
 Thiên thư vô tự, văn kinh khó tìm

Vô ngôn
 Lim dim thoáng nhẹ nụ cười
 Từ bi tâm khởi, rạng ngời sắc thân
 Ngọn đèn trí tuệ xuất thần
 Đại Hùng, Bi, Lực kết thành vô ngôn

Vô thanh
 Ai nghe tiếng gọi vô thanh
 Diễn thành con chữ rành rành thì sai
 Vô này, Vô - Hữu là hai
 Vô tâm, chuông vọng ngân dài vô thanh

Tứ vô hội ngộ
 Vô tâm, vô tự, vô ngôn
 Vô thanh hội ngộ, Thế Tôn giáng trần
 Không xa nhưng cũng chẳng gần
 Nhất tâm bất loạn... nếu cần thử xem

Sám hối


Sám hối 1
 Ngũ thể con gieo giữa điện tiền
 Tội thân rơi rụng chấn tam thiên 
 Tội tâm bộc bạch lên thành tiếng
 Thanh tịnh trong veo chốn cửa thiền.

Sám hối 2
 Thân con tạo nghiệp đã lâu năm
 Quỳ lạy, hứa xin, chẳng dám làm
 Tái phạm, con nguyền xin chịu tội
 Phật tiền chiếu giám sự ăn năn

Sám hối 3
 Đem tâm tàm quý để cầu xin
 Lợi lạc nhân thiên chẳng một mình
 Sám hối cho ta và tất cả
 Lòng thành phát khởi trọn niềm tin

Sám hối 4
 Sám mà không sám đấng chân nhân
 Bất chước, khua môi, nói bất cần
 Thử hỏi : tự phong hay đã chứng?
 Nhìn qua bộ dạng, biết phàm trần

Sám hối 5
 Chứng đạt vô sanh sám cũng thừa
 Đi ngang qua lại mọi người ưa
 Bát phong bất nhiễm, tâm không động
 Tự kiểm lại mình đã được chưa ?

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Tam bất năng



 Có người trách mắng ông thầy lười
 Biết trước cơ duyên ngồi đó cười 
 Chẳng lẽ giống ông coi tướng số
 Bất năng tam bất không rành rồi.

 Ghi chú
Bất năng miễn định nghiệp
Bất năng độ vô duyên nhân
Bất năng độ tận chúng sanh giới

Soi gương bên bờ suối



 Tu hành quên mất đến dung nhan
 Râu tóc dành nhau giống kẻ gian
 Lởm chởm, bù xù, vô tổ chức
 Soi gương bên suối thấy thời gian.

Chân lý



 Cốt nhục linh sơn nếu thiếu tình
 Giống như pháp lữ lại xa kinh
 Hữu vi các pháp dẫu to lớn
 Chân lý đâu nằm ở trọng khinh.

Giả quên



 Hôm nay vía Đức Phật Di Đà
 Sư phụ xướng danh Phật Thích Ca
 Phật tử lễ xong nêu thắc mắc
 Giả quên, giảng được ý sâu xa.

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Kiếm tầm chân lý



 Chân lý không nằm ngoài chữ tâm?
 Đúng sai? Chưa chắc. Bởi đang phàm
 Ba phần thiện, ác và vô ký
 Ngộ được vô ngôn mới xứng tầm.

Vào chùa hỏi lược



 Nó hỏi lược gương thầy để đâu
 Nói xong không thấy tóc trên đầu
 Cười xoà, bẽn lẽn, hồng đôi má
 Lỡ dại... nhiều lần thế mới đau.

Ở Ẩn



 Rời xa thành thị đến sơn lâm
 Quyết đạt cho thành trọn chữ tâm
 Khổ hạnh miệt mài để được thấy
 Tử sinh kề cận biết nan tầm.

Rượu cúng thổ



 Mời thổ địa ba chén rượu thành tâm
 Ngài nhận xong, đất xủi tăm nổi bọt
 Khà một tiếng, tấm tắc khen ngon ngọt
 Cười giòn tan, tròn bụng, mắt nhắm nghiền.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Hoa nắng



 Người gom nắng kết thành nụ hoa nóng
 Gởi tặng ai run ry giữa mùa Đông
 Lời dặn dò, sau khi rét buốt xong
 Phơi trở lại, với tình thương nồng ấm

Nghiệp



Nghiệp đã định không còn than với vãn
Chỉ mong sao thoát xác thật nhẹ nhàng
Nếu không thì thần thức sẽ đi hoang 
Không còn kịp nhận ra cõi Niết Bàn

Đau đầu



Những cơn đau như búa bổ vào đầu
Cả chiều nay cho đến tận đêm thâu
Nếu có chết đừng để đầu tôi xấu
Não còn nguyên để nhớ câu nguyện cầu

Xã giao



 Thưa thầy... tu ở nơi nao?
 Cho con địa chỉ, lúc nào ghé thăm
 Đầu năm cho đến cuối năm
 Hỏi đi nhắc lại cũng năm bảy lần
 Thật lòng, mình nói rất gần
 Cạnh lò hoả táng, nếu cần ghé chơi
 Làm sao biết trước chuyện đời
 Đến chưa đến được đã mời đám ma.

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Sinh tử



 Tử sinh nhiều kiếp rủ ta chơi
 Mê mẫn chạy theo chẳng nghỉ ngơi
 Mệt quá, chuông chùa bỗng cất tiếng
 Tỉnh ra mới biết đã tơi bời

Béo phì



 Thực thùy quá độ phải tròn vo
 Nghiệp đến càng nhiều càng thấy lo
 Tội hắn mỗi ngày miệng chóp chép
 Xong rồi nằm xuống ngáy khò khò

Lười nói



 Tới chùa hắn hỏi quá nhiều câu
 Đâu chẳng vào đâu lại nhức đầu
 Không tiếp e rằng mất lịch sự
 Tiếp mà lười nói mặt buồn rầu

Giả từ



 Giả từ một kiếp đi hoang
 Lời ru đất mẹ nát tan con về
 Lộ trình cũng lắm nhiêu khê
 Địa, lâm, thuỷ, hoả... càng tê tái lòng

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Gian hùng cầu nguyện



 Gian hùng quỳ trước Phật đài
 Âm thầm khấn nguyện xin ngài điều chi
 Phật cười, con đã nói gì
 Thế thời vững mạnh thầm thì cớ sao?
 Hay là tính chuyện tào lao
 Gom mây, hốt gió, hái sao dâng nàng?

Hơi thở



 Em vào trong trái tim tôi
 Máu hồng tươi đỏ rạng ngời dung nhan
 Ân nhân đến phút thân tàn
 Em đi để lại mồ hoang bên đồi

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Đi tu...



Trần gian khổ lắm phải không?
Người khôn dạ có, người không cười ruồi
Chê bai mắng nhiếc nặng lời
Bi quan yếm thế nợ đời phải tu
Thôi thì cứ nhận mình ngu
Mình tu không phải mình tu cho mình

Khám bịnh



Sáng nay đi khám bịnh về
Gió "Hàn" Bắc bộ đã mê lấy mình
Lén ôm một cách lặng thinh 
Dung nhan bệ rạc tình hình cấp nguy
Năm thang thuốc Bắc duy trì
Tây y hỗ trợ tức thì "Hàn" thua
Thật tình chứ chẳng chuyện đùa
Nếu không kịp lúc thì chùa khóc ma

Duyên khai ngộ



 Cửa tâm khép kín đã lâu
 Nhưng quên khoá chốt gió đâu lọt vào
 Bát phong thổi rít kêu gào
 Trần nhà, kinh sách phòng nào cũng tan
 Lần tìm trong đống hoang tàn
 Thấy còn mấy chữ Niết Bàn Hữu Dư
 Ngỡ ngàng đôi phút chần chừ
 Hiện ngay trước mặt Vô Dư Niết Bàn

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Trí "giả"


Trí giả gặp trí "giả" này
Khác nhau ngoặc kép mà mày lừa nhau
Ngẫm đi nghĩ lại thấy đau
Trong lừa ngoài chịu gặp nhau làm gì ?
Cuộc đời có được mấy khi
Trí thì nói trí, không thì nói không
Làm chi kiểu cách lòng vòng
Đến khi phát hiện còn mong được gì
Cuộc đời đến thế thôi thì
Xưng danh "giả trí" từ bi ngồi cười

Sầu đời



Khề khà nâng chén cô đơn
Gắp thêm nửa miếng căm hờn nhai chơi
Đau thương, tủi hổ một hơi
Tiệc tàn say khướt sầu đời còn nguyên
Ra về trong túi hết tiền
Nếu còn, thử lại tổ tiên gọi mời.

Tâm sự của dòng sông



 Sông xanh nước chảy khơi xa
 Mái chèo khua nhẹ có là gì đâu.?
 Không thì em mới thấy đau
 Cô đơn phẳng lặng gặp nhau làm gì ?

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Chó nghe kinh



 Chó con vểnh mặt nghe kinh
 Hoá ra nó đã biết mình thông minh
 Sủa nghe tiếng sủa thật tình
 Lời vàng giúp hắn cũng tinh khôn nhiều

Oải...



 Thân tâm đang bịnh đã đành
 Thêm đồ cà giựt thật tình oải ghê
 Khi chưa có chỗ để chê
 Gặp rồi sao lại im re đi về

Xin đừng...



 Xin đừng hỏi để tôi không nói
 Bởi hỏi gì thì cũng vậy thôi
 Gió thổi, mây bay trời lại sáng
 Ánh trăng vằng vặc hiện kia rồi

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Giả từ & hy vọng


Từ ngày bố mẹ có con rồi
Bè bạn, vui chơi...giảm lại thôi
Dành dụm, chăm nom mầm thánh thiện 
Bảo ban, dạy dỗ đấng anh tài 
Rước thầy truyền võ, tâm trong sáng
Thỉnh tổ khai tông, trí rạng ngời
Thử hỏi thiên đình ai tại vị?
Không xong, từ chức, để con tôi

Đất trời.


Đất trời ganh tỵ với ta chăng?
Có chuyện gào lên lại chẳng rằng
Động đất, phá tan nhiều sản nghiệp
Gió mưa tàn hoại cả đồng bằng
Thiên đình vui sướng cười giòn miệng
Địa giới lầm than khổ trắng răng
Có phải bất tài đang lãnh đạo
Hay đang ứng dụng lẽ công bằng?

Thời gian


Thời gian, gõ nhịp, nỗi niềm riêng
Xoa dịu, rạn tan, những não phiền
Hun đúc mong manh thành sợi nhỏ
Chỉ hồng, se khéo sẽ nên duyên

Người nằm đó


Ngồi bên nấm mộ lúc hoàng hôn
Nằm dưới đã già hay vẫn son
Cách biệt âm dương có hiểu được ?
Quay về, lng thng kẻ không hồn.

Cơn gió


Vô tình gió lướt nhẹ qua tôi
Mang cả ưu tư của một thời
Để lại trong lòng một khoảng vắng
Chông chênh cảm xúc mặt tươi cười.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Thông báo

Sau mùa Vu Lan 2013, PNK sẽ đưa những bài thơ trong tập thơ TRÊN PHÍN ĐÀN HOA NỞ lên blog và các bài nhạc Phật đản 2014.
Mời quý vị đón đọc, nghe và ủng hộ, hoan hỷ ... hồi hướng công đức cho bản thân và pháp giới hữu tình cũng như vô tình đều hàm triêm lợi lạc
Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát
Phương Nhã Ka