Một thoáng Diêm Phù

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Béo phì



 Thực thùy quá độ phải tròn vo
 Nghiệp đến càng nhiều càng thấy lo
 Tội hắn mỗi ngày miệng chóp chép
 Xong rồi nằm xuống ngáy khò khò

Lười nói



 Tới chùa hắn hỏi quá nhiều câu
 Đâu chẳng vào đâu lại nhức đầu
 Không tiếp e rằng mất lịch sự
 Tiếp mà lười nói mặt buồn rầu

Giả từ



 Giả từ một kiếp đi hoang
 Lời ru đất mẹ nát tan con về
 Lộ trình cũng lắm nhiêu khê
 Địa, lâm, thuỷ, hoả... càng tê tái lòng

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Gian hùng cầu nguyện



 Gian hùng quỳ trước Phật đài
 Âm thầm khấn nguyện xin ngài điều chi
 Phật cười, con đã nói gì
 Thế thời vững mạnh thầm thì cớ sao?
 Hay là tính chuyện tào lao
 Gom mây, hốt gió, hái sao dâng nàng?

Hơi thở



 Em vào trong trái tim tôi
 Máu hồng tươi đỏ rạng ngời dung nhan
 Ân nhân đến phút thân tàn
 Em đi để lại mồ hoang bên đồi

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Đi tu...



Trần gian khổ lắm phải không?
Người khôn dạ có, người không cười ruồi
Chê bai mắng nhiếc nặng lời
Bi quan yếm thế nợ đời phải tu
Thôi thì cứ nhận mình ngu
Mình tu không phải mình tu cho mình

Khám bịnh



Sáng nay đi khám bịnh về
Gió "Hàn" Bắc bộ đã mê lấy mình
Lén ôm một cách lặng thinh 
Dung nhan bệ rạc tình hình cấp nguy
Năm thang thuốc Bắc duy trì
Tây y hỗ trợ tức thì "Hàn" thua
Thật tình chứ chẳng chuyện đùa
Nếu không kịp lúc thì chùa khóc ma

Duyên khai ngộ



 Cửa tâm khép kín đã lâu
 Nhưng quên khoá chốt gió đâu lọt vào
 Bát phong thổi rít kêu gào
 Trần nhà, kinh sách phòng nào cũng tan
 Lần tìm trong đống hoang tàn
 Thấy còn mấy chữ Niết Bàn Hữu Dư
 Ngỡ ngàng đôi phút chần chừ
 Hiện ngay trước mặt Vô Dư Niết Bàn

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Trí "giả"


Trí giả gặp trí "giả" này
Khác nhau ngoặc kép mà mày lừa nhau
Ngẫm đi nghĩ lại thấy đau
Trong lừa ngoài chịu gặp nhau làm gì ?
Cuộc đời có được mấy khi
Trí thì nói trí, không thì nói không
Làm chi kiểu cách lòng vòng
Đến khi phát hiện còn mong được gì
Cuộc đời đến thế thôi thì
Xưng danh "giả trí" từ bi ngồi cười

Sầu đời



Khề khà nâng chén cô đơn
Gắp thêm nửa miếng căm hờn nhai chơi
Đau thương, tủi hổ một hơi
Tiệc tàn say khướt sầu đời còn nguyên
Ra về trong túi hết tiền
Nếu còn, thử lại tổ tiên gọi mời.

Tâm sự của dòng sông



 Sông xanh nước chảy khơi xa
 Mái chèo khua nhẹ có là gì đâu.?
 Không thì em mới thấy đau
 Cô đơn phẳng lặng gặp nhau làm gì ?

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Chó nghe kinh



 Chó con vểnh mặt nghe kinh
 Hoá ra nó đã biết mình thông minh
 Sủa nghe tiếng sủa thật tình
 Lời vàng giúp hắn cũng tinh khôn nhiều

Oải...



 Thân tâm đang bịnh đã đành
 Thêm đồ cà giựt thật tình oải ghê
 Khi chưa có chỗ để chê
 Gặp rồi sao lại im re đi về

Xin đừng...



 Xin đừng hỏi để tôi không nói
 Bởi hỏi gì thì cũng vậy thôi
 Gió thổi, mây bay trời lại sáng
 Ánh trăng vằng vặc hiện kia rồi

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Giả từ & hy vọng


Từ ngày bố mẹ có con rồi
Bè bạn, vui chơi...giảm lại thôi
Dành dụm, chăm nom mầm thánh thiện 
Bảo ban, dạy dỗ đấng anh tài 
Rước thầy truyền võ, tâm trong sáng
Thỉnh tổ khai tông, trí rạng ngời
Thử hỏi thiên đình ai tại vị?
Không xong, từ chức, để con tôi

Đất trời.


Đất trời ganh tỵ với ta chăng?
Có chuyện gào lên lại chẳng rằng
Động đất, phá tan nhiều sản nghiệp
Gió mưa tàn hoại cả đồng bằng
Thiên đình vui sướng cười giòn miệng
Địa giới lầm than khổ trắng răng
Có phải bất tài đang lãnh đạo
Hay đang ứng dụng lẽ công bằng?

Thời gian


Thời gian, gõ nhịp, nỗi niềm riêng
Xoa dịu, rạn tan, những não phiền
Hun đúc mong manh thành sợi nhỏ
Chỉ hồng, se khéo sẽ nên duyên

Người nằm đó


Ngồi bên nấm mộ lúc hoàng hôn
Nằm dưới đã già hay vẫn son
Cách biệt âm dương có hiểu được ?
Quay về, lng thng kẻ không hồn.

Cơn gió


Vô tình gió lướt nhẹ qua tôi
Mang cả ưu tư của một thời
Để lại trong lòng một khoảng vắng
Chông chênh cảm xúc mặt tươi cười.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Thông báo

Sau mùa Vu Lan 2013, PNK sẽ đưa những bài thơ trong tập thơ TRÊN PHÍN ĐÀN HOA NỞ lên blog và các bài nhạc Phật đản 2014.
Mời quý vị đón đọc, nghe và ủng hộ, hoan hỷ ... hồi hướng công đức cho bản thân và pháp giới hữu tình cũng như vô tình đều hàm triêm lợi lạc
Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát
Phương Nhã Ka

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Lạc lõng


Tôi đang lạc lõng giữa hoàng hôn
Lê bước chân đi kẻ mất hồn
Phố thị ồn ào như vốn có
Dửng dưng hiu quạnh giữa cô thôn.

Nhớ quê


Lâu lắm không về thăm cố hương
Biết còn ai đó rủ lòng thương
Cảm thông, thân phận người xa xứ
Tết đến tàu xe lắm đoạn trường.

Nơi ở


Rời xa phố thị về thôn quê
Chỉ được vài ngày thấy nhớ ghê
Mới biết tâm hồn mình ở đó
Nao nao nghèn nghẹn phải quay về.

Đâu rồi?


Nắng vàng rắc nhẹ lên tà áo 
Hoạ sỹ ngẩn ngơ bởi sắc màu
Giá vẽ, giấy, sơn, cọ đánh tiếng
Tỉnh rồi không biết đã đi đâu?

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Mời trà


Tách trà vô tự vô ngôn
Dung hàm vũ trụ công ơn người trồng
Nước thanh tịnh, bếp lửa hồng
Đôi tay bất nhiễm, tánh không mời trà
.
PNK

Phương Nhã Ka mời cả nhà uống trà để tri ân mọi người vào blogspot của PNK đọc và góp ý kiến cho tác giả hoàn thiện chính mình và "con đẻ" của tác giả.

Sợi buồn


Gió bay sợi tóc bỏ người thân
Nhận kẻ không quen làm bạn gần
Nhỏ hỏi đi đâu về tối thế?
Sáng ra giấy bút sẵn trên bàn

Quê tôi


Sóng biển ì ầm đùa giỡn nhau
Sau lưng án ngữ núi Mây Tàu
Con đường tỉnh lộ ngăn đôi lứa
Chiều xuống, nhân sinh bắc nhịp cầu

Cái đồ...


Tiếng động vang xa đến cửa chùa
Cái đồ... đồ cái, trái cà chua
Chợ về ai đó lỡ rơi rớt
Đạp phải, giật mình, chửi, đổ thừa

Tình rơi


Dang tay vớt lấy cuộc tình rơi
Nhìn lại chỉ toàn những tả tơi
Nhọc sức, lao tâm, chỉ tại bởi
Động lòng trắc ẩn chữ con người

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Trăng rụng trên cầu


Mù sương cất dấu ánh trăng rằm
Trời đục nên sao cũng biệt tăm
Giận dỗi đêm dài nên đã rụng
Trên cầu sóng soải bóng trăng nằm

Thơ...


Cảm xúc đùa vui với ngữ từ
Thăng hoa vần điệu, trí vô tư
Đói no, hay d xưa nay thế
Đã vận vào thân chớ có từ

Trà sớm


Một mình dậy sớm ngồi lai rai
Nâng chén trà khuya chẳng thấy ai
Ếch nhái nh ương đang tấu nhạc
Mèo kêu chó sủa ... tôi ôn bài.

Chân trời


Đang đi tìm kiếm chân trời
Đứng nhìn thì thấy lại thời đã xa
Đuổi nhau mệt l người ra
Biết bao giờ gặp để ta chúc mừng

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Giận thương


Mình xa phố thị theo cùng
Người dưng ở lại đùng đùng sân si
Rượu xuân cạn chén li bì
Trong say lảm nhảm ra đi nhớ về

Vân du


Tôi ôm giấc mộng hải hồ
Buông tay rũ bỏ lộ đồ vân du
Xuân đi Hạ đến gọi Thu
Đông về hốc hác lù khù liêu xiêu
Nhiều năm chẳng được bao nhiêu
Soi gương nhìn lại muối tiêu trên đầu

Một góc trời riêng


Xây lên một góc trời riêng
Văn chương, nhạc hoạ vui miền nhân gian
Bốn năm đại học gian nan
Trả ơn chữ nghĩa, lan man với người
Xin ai khoan chớ vội cười
Đùa vui một thoáng chuyện đời vơi nhanh
Lên lời thì cũng chẳng đành
Không kêu nào biết khoảng dành cho tôi.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Chúc mừng


Chúc mừng chẳng chúc mừng đâu
Chúc mừng bởi miệng quen câu chúc mừng
Nói rồi nước mắt rưng rưng
Xe hoa đã rước người dưng đi rồi.

Thằng khùng


Mỹ nhân cửa ngõ cuối cùng
Vượt qua để tiếng anh hùng đáng khen 
Qua rồi nhưng tính hay quên
Nên quay trở lại có tên thằng khùng

Xót xa


Nghe tin hắn đã "đi rồi"
Đi đâu chẳng biết người đời hát ca
Nghe rằng: bội nghĩa sơn hà
Thêm mồ m động ông bà trách than
Khi chưa nếm trải gian nan
Cầm bằng hạnh phúc sớm tan cửa nhà
Trọn tình hai chữ "xót xa"
Sống mà như chết làm ta nghẹn ngào.

Cận cảnh


Xa xa một chút mơ hồ
Mắt nhìn không rõ, lần mò dõi theo
Bước lên tới được đỉnh đèo
Cõi tiên biến mất leo trèo uổng công
Ra về ray rứt trong lòng 
Ngoảnh đầu nhìn lại khói xông mây trời