Một thoáng Diêm Phù

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

TỰ TRÀO (5)


Yêu 
 
Có người hỏi thầy có biết yêu không
Trả lời có thì lại cũng không xong
Trả lời không lại càng không được
Tôi mỉm cười… Nhân kiếp trước. Lòng vòng

Đáp số cho sẵn là Yes or No
Thấy chắc đúng đánh dấu vào một ô
Ngẫm nghĩ mãi ô nào cũng không ổn
Cắn bút nhìn… không điên thì cũng rồ

Đề bài thi vỏn vẹn chỉ hai ô
Kiếp nhân sinh là một bức họa đồ
Không thấu hiểu chỉ nhầm đường lạc lối
Hiểu không tường... than khổ... lại điên rồ

Tôi mãi tìm đối tượng để yêu thương
Mà đã đi hai phần ba chặng đường
Thấy rồi kìa…! Người ở trong sương khói
Nắng lên rồi…! Vỡ ngộ. Yêu. Bình thường

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

TỰ TRÀO (4)


Sống thừa

Đêm khuya nằm nhớ lại xa xưa
Chuyện cũ qua rồi tớ chẳng ưa 
Khổ nỗi hắn vào không đuổi được
Phải chăng tuổi đã quá dư thừa?

Thôi thì không ngủ tối thì trưa
Tranh thủ lim dim trời đổ mưa
Hạt nước giận hờn réo rắt mãi
Nướng thêm một chút tớ nào thua

Nhưng rồi tự biết đã già nua
Cái tuổi hay ngồi kể chuyện xưa
Con cháu nghe lâu chúng cũng oải
Mới hay còn sống cũng bằng thừa

TỰ TRÀO (3)


Quá khen
 
Đã lâu rồi anh chị ghé thăm chơi
Mời bữa cơm để người xơi lấy thảo
Thịt cá không, chỉ bó rau lu gạo
Luộc xong thêm quả sấu thành canh chua

Với ai thì… nhìn thôi cũng chịu thua
Thế ấy mà… húp lua khen đáo để
Kiểu đại gia khen ngon không phải dễ
Mới biết rằng tình nghĩa hơn c cao

Quá khen mình nên nói cũng tào lao
Chứ đời nào sấu chua thành canh ngọt
Nói quá lời mà lại không biết nhột
Thế mới hay tự cao hóa tự trào

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

TỰ TRÀO (2)


Chẳng ra chi
 
Tu chẳng ra chi nói chuyện thiền
Mới nghe tưởng hắn đã thành tiên
Nghe thêm tí nữa… úi giời ạ
Mới biết lão ta sắp bị điên.

Cũng may hắn gặp được cao nhân
Hóa giải cho y bệnh thất thần
Tỉnh lại u ơ năm ba chữ
Lên trên facebook ghẹo người thân

Lại gặp ông sư dạng bất cần
Tiền tài địa vị với công danh
Chùa to Phật lớn và chứng đắc
Hắn lại u ơ thêm một lần

Người lớn dạy rằng bất quá tam
Nói nhiều, chơi chữ cũng là tham
Tham thì thâm đó… thiên niên lụy
Lụy cả giang sơn lụy cả tâm

TỰ TRÀO (1)


Học giỏi

Học giỏi mần chi lắm hận buồn
Tà tà như tớ cứ cười luôn
Cứ tìm tốp giữa và sau chót
Thời thế công danh cúi "sẻ" suôn

Thách nhau

Đừng nói nỗi đau người có chí
Đừng cười những kẻ mặt lầm lì
Buồn vui hạ bút trêu ngươi đó
Có giỏi gặp nhau mần một ly

Vô đề

Kệ kinh trả lại cho chùa
Về nhà gặm nhấm hơn thua với đời
Nhập nhằng mới chỉ "nhấm" thôi
Gặm rồi hóa kiếp ma trơi giữa trời

Lời tâm sự


Kính tặng cô giáo dạy văn cấp 3
Nguyễn Thị Thủy

Lặn lội bao đường mãi tính toan
Bao năm gối phượng với khăn loan
Chữ tình sơn thủy cưng chưa khuyết
Câu nghĩa tào khang em vẹn toàn
Âu số phận xưa còn vướng vít
Đành duyên nợ cũ trả ngoan ngoan
Nhân sinh sớm hiểu đời dâu bể
Cầu Phật hương bay tâm nhẹ an

.....HẾT - TẬP THƠ KHI EM HIỂU.....

Nguyện


Một mình đi mãi chặng đường dài
Đôi cảnh trong ngoài nặng cả hai
Vợ đẹp con ngoan đâu chẳng có
Cha già mẹ yếu đó còn ai
Ngẫm đời ngưng đọng thêm sầu khổ
Niệm đạo xả buông bớt cảm hoài
Tiếng mõ lời kinh nên khấn nguyện
Sống bình thác thoát nhập liên đài

Vui một mình


Lạnh lòng tâm sự chả ai nghe
Chẳng tiếc chẳng thương bạn với bè
Vận tốt thời lai người xúm xít
Tiền tiêu bạc tận chúng le ngoe
Lợi danh tại bởi trong cơn mộng
Vinh nhục lẽ vì giữa biển mê
Tỉnh giấc một ly ngồi nhấm nháp
Năm câu ba chữ cũng đê mê

Tiếng chuông chùa


Hoàng hôn buông xuống đại hồng vang
Vọng tiếng chuông ngân khắp xóm làng
Sấm thấu(1)  thân người ru hạnh tảo(2)
Hồn luân(3) ý cảnh gọi quỳnh lan(4)
Diệu âm Giáo Chủ Tây Phương cảnh
Pháp ngữ Như Lai Lộc Uyển tràng
Vọng niệm liền tan tâm tỏ ngộ
Di Đà thị hiện sắc thân vàng

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Tình đời lý đạo


Gió lạnh thưa dần về chốn quê
Khắp nơi pháo nổ rộn ràng ghê
Chữ tình cao vút thương trăm nẻo
Nghĩa hiếu thâm sâu khóc vạn bề
Lý đạo đậm đà không kẻ ngộ
Tình đời bạc bẽo lắm người mê
Cửa thiền rộng mở sao dừng bước
Ngưỡng mặt trời xanh thoát kiếp mê

Xuân


Hơi lạnh thưa dần đông đã qua
Gió xuân len lỏi khắp bao nhà
Trăng non vội vã đi nhanh đến
Mây trắng nhẹ nhàng trải chậm qua
Mai điểm én bay trong nắng sáng
Bướm vờn ong réo giữa vườn hoa
Giang sơn cảnh đẹp như tranh vẽ
Trổi dậy trong ta khúc đạo ca

Dừng


Kiếp phong trần nặng mãi bao giờ
Dừng bước ngủ yên bên suối mơ
Nghe nước ro re chim kể chuyện
Nhìn mây lửng thửng gió ngâm thơ
Nửa đời hoa thắm đành qua mất
Một kiếp cây khô phải đợi chờ
Khoảnh khắc trôi về nơi bất định
Giật mình tỉnh giấc thoát cơn mơ 

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Ta và Tôi


Ta ôm ta trong giấc mộng
Cho cõi lòng đỡ cô đơn 
Ta làm ta thêm dỗi hờn
Cho cõi đời không trống vắng
Ta dìu ta trong ngọt đắng
Để mây trời khuất vầng trăng 
Ta dặn ta không nói năng
Để người ta được tĩnh lặng
Ta dặn ta trong im lặng
Để lặng im trái tim mình

Vỡ mộng...


Trăng tàn rơi trên phố
Lữ khách quá chén nồng
Không ôm được.!!! Trăng vỡ
Kịp nhìn nụ hoa khô

Viếng người dưới mộ


Rêu phủ xanh nấm mộ
Đường đầy lá vàng khô
Cô đơn trong lòng đất
Khách... đốt hương... khói mờ
...
Hương hồn một nhà thơ
Khách ngạc nhiên... ngẩn ngơ.!!!

Thất hứa


Định đi thuyết giảng chùa Côn Long
Thân bịnh làm sao ra khỏi phòng
Thất hứa lần này tha đó nhé
Lần sau mà vậy là không xong

Hai T... gặp nhau


Một chàng trai Thái chưa về
Gái Tuyên cố đợi lời thề hôm nao
Gặp nhau ngả mũ ra chào
Đố ai biết được em nào là em?

Nấu cơm thời @


Tất bật thổi cơm mời cụ xơi
Đem nồi cơm tới lại... xong rồi
Hắn quên bật nút nên còn gạo
Thầy đói, trò cười... chờ đợi thôi !

Tưởng tượng


Ai nói tưởng tượng giống tưởng voi
Ra rồi gặp mặt cũng thường thôi
Vậy nên không nói lời từ biệt
Về lại phương Nam tớ thiệt thòi

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Giọng trầm ấm


Rét. Bịnh. Âm thanh ấm lạ thường
Mới nghe nhầm tưởng giọng yêu thương
Uống ăn không được thêm khàn tiếng
Trở lại Nam phương cả đoạn trường

Nhớ nhỏ



Sần sùi da thịt giữa mùa đông
Đau nhói một đêm tận cõi lòng
Nhớ nhỏ cầm tay miệng ríu rít
Thầy ra miền Bắc có gì không?

Sở thích



Gặm nhấm nỗi đau chỉ một mình
Thêm vào một chút cảnh vô thinh
Hoàng hôn sương phủ như gia vị
Tột đỉnh nhân gian chuyện tử sinh

Chửi nhau...


Chửi nhau trước cổng chùa VĐ!

Chúng nó chửi nhau trước cổng chùa
Văn chương ngôn ngữ vẫn xin thua
Phật ngồi im lặng không lên tiếng
Thầy sãi như tôi có cũng thừa

Ngôn ngữ chửi chiều nay... ???
Nó mang ngôn ngữ kiểu "giang sơn"
Không biết còn nguyên hay đã sờn
Gãy đổ tang thương vì nội chiến
Xác xơ đạn pháo uất căm hờn

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Ảnh ngộ nghĩnh









Vô duyên ?


Mình ra xứ Bắc tìm em
Gió lạnh ngày trước lại đem cất rồi
Vô duyên hắn đến cùng tôi
Lỡ thời, lỗi nhịp đành thôi... về chùa

Em... Rét


Một năm vừa đúng ghé thăm em
Gió lạnh đầu đông nhớ lại thèm
Đón đợi chiều nay anh hạ cánh
Phi trường diễm lệ ánh đèn đêm

Tại sao ?


Vài người gọi điện nói tôi vui
Giọng điệu dạo ni đọc mắc cười
Có lẽ văn chương nơi trú ẩn
Cho lòng thanh thản nhẹ hơn thôi

Chùa làng


Tiện đường dừng lại ghé thăm chùa
Cổng khoá, tường cao muốn cũng thua
Đứng đợi bên ngoài thêm ít phút
Vắng tanh, lá rụng gió cười đùa

Xin người


Hãy ghét tôi đi hỡi bạn hiền
Chăm lo như thế có mà điên
Đi đâu cũng hỏi đi đâu thế?
Không trả lời y hổng cho tiền