Một thoáng Diêm Phù

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Giọng trầm ấm


Rét. Bịnh. Âm thanh ấm lạ thường
Mới nghe nhầm tưởng giọng yêu thương
Uống ăn không được thêm khàn tiếng
Trở lại Nam phương cả đoạn trường

Nhớ nhỏ



Sần sùi da thịt giữa mùa đông
Đau nhói một đêm tận cõi lòng
Nhớ nhỏ cầm tay miệng ríu rít
Thầy ra miền Bắc có gì không?

Sở thích



Gặm nhấm nỗi đau chỉ một mình
Thêm vào một chút cảnh vô thinh
Hoàng hôn sương phủ như gia vị
Tột đỉnh nhân gian chuyện tử sinh

Chửi nhau...


Chửi nhau trước cổng chùa VĐ!

Chúng nó chửi nhau trước cổng chùa
Văn chương ngôn ngữ vẫn xin thua
Phật ngồi im lặng không lên tiếng
Thầy sãi như tôi có cũng thừa

Ngôn ngữ chửi chiều nay... ???
Nó mang ngôn ngữ kiểu "giang sơn"
Không biết còn nguyên hay đã sờn
Gãy đổ tang thương vì nội chiến
Xác xơ đạn pháo uất căm hờn

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Ảnh ngộ nghĩnh









Vô duyên ?


Mình ra xứ Bắc tìm em
Gió lạnh ngày trước lại đem cất rồi
Vô duyên hắn đến cùng tôi
Lỡ thời, lỗi nhịp đành thôi... về chùa

Em... Rét


Một năm vừa đúng ghé thăm em
Gió lạnh đầu đông nhớ lại thèm
Đón đợi chiều nay anh hạ cánh
Phi trường diễm lệ ánh đèn đêm

Tại sao ?


Vài người gọi điện nói tôi vui
Giọng điệu dạo ni đọc mắc cười
Có lẽ văn chương nơi trú ẩn
Cho lòng thanh thản nhẹ hơn thôi

Chùa làng


Tiện đường dừng lại ghé thăm chùa
Cổng khoá, tường cao muốn cũng thua
Đứng đợi bên ngoài thêm ít phút
Vắng tanh, lá rụng gió cười đùa

Xin người


Hãy ghét tôi đi hỡi bạn hiền
Chăm lo như thế có mà điên
Đi đâu cũng hỏi đi đâu thế?
Không trả lời y hổng cho tiền

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Ghen...


Phương Nhã Ka kia đã nói gì
Sao anh im lặng, có điều chi?
Vu vơ nghĩ ngợi đăm chiêu thế
Chắc dính bùa mê? hay dính gì?

Trốn tìm


Cô nàng rét Bắc đi đâu rồi ?
Giọt nắng phương Nam đã tới nơi
Gọi điện báo ngoài vùng phủ sóng
Phải chăng Bắc trốn vào Nam ri ???

Ước mơ ư ?


Tôi muốn lên trời để hái trăng
Dành riêng khỏi tốn điện dầu xăng
Tiêu pha dè xẻn cũng qua hết
Ngày dạo giang san. Tối ngắm Hằng

Ảnh đề thơ







Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Bạn lớn


Tôi là bạn lớn của em
Không bằng chú cún đã xem trên hình
Người cười mỉm miệng làm thinh
Gói đem lạc điệu chân tình về Nam

Tình Sương


Sương mù giăng phủ lối đi
Là đà đùa giỡn làm gì mặc em
Tôi là lữ khách đứng xem
Đọng lòng nghĩa hiệp gói đem "cưng" về

Tình ... (khùng điên)


Người điên gặp kẻ xin tiền
Tình thì tớ có còn tiền thì không
Xin tiền cũng nói trống không
Tiền tôi chẳng có, tình không thiếu gì

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Im lặng !


Sóng lòng trỗi dậy lúc hoàng hôn
Tin nhắn người kêu, chuông dập dồn
Không biết làm gì kêu réo mãi
Giả vờ im lặng dạ bồn chồn

Yêu ai ?



Con rất yêu thơ Phương Nhã Ka
Muốn xem giới tính ông hay bà
Năm nay người ấy bao nhiêu tuổi ?
Còn liệu để lo trước đó mà !

Tư vấn


Tư vấn 1 
 Hai tuổi của con tốt hả thầy
 Có người lại bảo xấu không hay
 Năm nay con đã được hai cháu
 Tốt lắm cả nhà một đám đầy

Tư Vấn 2
 Tư vấn trời ơi, trời hi trời
 Nhà đang êm ấm hoá tơi bời
 Dặn lòng không được nghe lời nữa
 Đụng chuyện đốt nhang khấn Phật trời

Tư Vấn 3
Tuổi con lấy vợ tuổi nào thầy
Bốn đứa miêu mèo mão thố đây
Xem thử năm nay nếu cưới được
Rước luôn cả bốn được không thầy ?

Ước gì...


Ước gì một lần trái tim đi lỗi nhịp...
Mà phải thật chứ không phải... giống thi ca
Với người ta sao mà dễ quá à!
Còn với tôi sao khó khăn đến thế?

Tôi vẫn ước.. lỗi nhịp giống trần thế
Để đê mê, hoang dại "kiếp" con tim
Bấy lâu nay nó đã ngủ im lìm
Cố lay dậy mà vẫn trơ như đá

Tôi cố ước để tự mình khám phá
Nghe nhói lên tình tự của nỗi đau
Để ngày sau không thể có được nhau
Cũng hiểu được một phần men vị đắng

Tôi cố... "ước"... mà nhiều đêm thức trắng
Chắc "vô duyên" nên chẳng ước được gì?
Buồn... quay về với chữ nghĩa văn, thi
Thế mới biết... ước... mãi vẫn là ước

Nỏ chộ mô mi !



 Khôông chộ mần răng kiếm được hè
 Lâu rồi nghe lại muốn thăm quê
 Tìm người con gái năm xưa ấy
 Bỏ xứ ra đi nỏ thấy về

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Con là...



 Thưa ngài gặp chuyện con cầu xin
 Rằm lớn thì con bận thuyết trình
 Không thể tham gia dự khoá lễ
 Chứ không thuộc hạng kẻ vô tình

Nghề Tự Do



Nghề nghiệp tự do cũng sướng ghê
Đi làm hay nghỉ chẳng ai chê
Chỉ thua lương bổng và quà cáp
Cúng kiếng ăn xong chẳng phải về

Thứ 4, Ngày Rằm.


Sáng rằm chỉ mấy mạng le ngoe
Chẳng mõ, chẳng chuông, tò tí te
Nhẩm lại đâu chừng dăm bảy đứa
Cúng xong vội vã phải đi về 

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Trả Giá...



Thưa trời lạy đất con tên là...
 Bận quá hôm nay chỉ có hoa
 Chứng giám lòng thành nếu trúng quả
 Ngày mai đi chợ mua thêm trà

Giận Nhau


Chè xôi hai đứa lại hờn nhau
Phân xử chúng thôi cũng nhức đầu
Chè vnh mặt lên xôi chẳng kém
Muỗng đâu hai đứa trộn vào nhau

Ngắm Coòng...



Đứng nhìn chúng chạy dưới trăng rằm
Sóng vỗ ì ầm nước cuốn lăn
Tội nghiệp thân coòng anh bạn nhé
Ngắm thôi đừng khởi "sát sanh tâm"

Mời quý vị đón đọc... và ủng hộ

Mời quý vị đón đọc truyện rất ngắn "Nhặt Bóng Suy Tư" của Phương Nhã Ka. Nhớ ủng hộ nhé.
Trân trọng cám ơn nhiều





Đôi lời...
Nhặt bóng suy tư là một tập truyện rất ngắn. Nội dung bao gồm 101 mẫu chuyện riêng lẻ.
Chúng tôi thiết nghĩ, trong cuộc sống những gì mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, thân xúc chạm và suy nghĩ đều được chứa đựng vào đâu đó trong tâm thức. Đó chính là tàng thức. Phật giáo gọi đó là A lại da thức (thức thứ 8)
Khi hội đủ "duyên" thì từ trong A- lại- da- thức này, trỗi dậy những hình ảnh, những những âm thanh... Đó chính là lạc tạ ảnh tử. Và rồi chúng tôi lượm lặt những lạc tạ ảnh tử viết lại thành những mẫu chuyện. Nhặt bóng suy tư chính là "con đẻ" của lạc tạ ảnh tử
Chúng tôi ví von 101 câu chuyện là 101 mảnh gương đã bị vỡ vụn của nhiều tấm gương khác nhau, được vứt bỏ ngổn ngang trong cuộc sống. Chúng tôi đã gom góp lại, tuy không thành một tấm gương hoàn thiện, nhưng khi soi mình vào trong đó vẫn thấy được dáng dấp và diện mạo của chính mình
Soi gương để được thấy mình, để bổ khuyết và hoàn thiện chính bản thân. Với ý nghĩa đó, Phương Nhã Ka cho ra mắt tập truyện rất ngắn này. Đồng thời kỳ vọng quý độc giả đón nhận nhặt bóng suy tư như những giây phút buồn vui thoáng qua trong cuộc đời của mình
Viết tại THIÊN HƯƠNG AM
Mạnh Hạ năm Quý Tỵ
Phương Nhã Ka
Kính bút

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Thằng hẹn


Cái thằng hay hẹn để ngày mai
Khi đã đến rồi hắn bĩu môi
Cáu gắt lu loa đợi đợi đấy
Cảm thông... mai nhé... hết giờ rồi !

Bâng khuâng


Từ đâu họ đến rồi về đâu ?
Để lại phương xa bệnh nhức đầu
Suy nghĩ tại sao? không đáp được.
Bâng khuâng mang mác nỗi buồn sầu

Nhàn Lười


Thế sự buồn vui chẳng chịu bàn
Ăn rồi khăn gói cứ lang thang
Đến đâu thì đến cũng thây kệ
Trọn vẹn mình tôi với chữ "Nhàn"