Một thoáng Diêm Phù

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Tìm minh sư


Tìm minh sư

Tôi đi tìm kiếm minh sư
Mà chưa tìm được nên ừ vậy thôi
Nghe tin người ấy mất rồi
Trí năng mách bảo cuộc đời sang trang
Trái tim tôi đã bình an
Thầy trò tri ngộ là duyên của mình
Buồn lòng nên đã lặng thinh
Nếu còn cứu vãn mình tin chính mình

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Không hiểu?


Không hiểu?

Nửa miệng cho nửa nụ cười
Nửa kia còn lại cho người không yêu
Cả hai không hiểu một điều
Hợp thành hai nửa là "yêu" hay người

Xứ Nghệ buồn


Xứ Nghệ buồn

Đợi chờ trao lại "giang sơn"Nghe tin người bệnh biết hờn trách thôi
Nguyên do tại bởi ông trời
m ương thời tiết làm tôi phải buồn

Vô - Thường


Vô - Thường

Vô thường nhưng lại thường vô
Thường vô nên lại thấy vô trong thường.
Trong vô lại thấy chữ thường.
Thường vô thường thấy thường thường vô vô

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Lời của nỗi buồn


Lời của nỗi buồn

Nỗi buồn thốt được thành lời
Giống như em bé ấu thời bi bô
Nỗi buồn cười nói hô hô
Giống như chiếc lá vàng khô trên thềm
Nỗi buồn ôm ấp êm đềm
Hiện thành con chữ giữa đêm say mèm
Nỗi buồn người khác phải thèm
Lỡ quên khoá lại gió đem mất rồi
Nhẩm đi tính lại một hồi
Nỗi buồn vô tự mãi lời thiên thu

Về đâu...???


Về đâu...???

Về đâu... khi phố đông người? 
Khi ngôi nhà trọ tiếng cười lặng thinh
Về đâu... khi chỉ một mình?
Bốn tường lạnh ngắt, cuộc tình nát tan
Về đâu... khi cuộc vui tàn?
Lang thang ngõ vắng cạn dần bóng đêm
Về đâu... khi ánh dương lên?
Khi hơi thở cạn, tấm thân mệt nhoài
Về đâu... tôi cứ hỏi hoài?
Bỗng tai nghe tiếng thở dài giống tôi
Về đâu... ồ ! đã hiểu rồi
Thong dong nhẹ bước... Mình... Tôi... đi về !

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Thầy của ta


Thầy của ta

Trời còn nhỏ lệ tuôn sầu
Đá nằm rướm những giọt châu đêm ngày
Lần tìm... sử sách xưa nay
Mắt ai chưa đỏ..là thầy của ta...
Nhiều năm kiếm..mộng vỡ òa
Cùng ta lai vãng... TBà vui chơi
Dường như thoáng có bóng người
Ngước tìm đồng vọng tiếng cười xa xăm

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Tình của đất


Tình của đất

Đường xưa, lối cũ không về
Đất ôm nỗi nhớ chân quê của người. 
Mỏi mòn sỏi đá dần vơi. 
Lào xào, gió thổi, lá rơi, giật mình. 
Úa vàng trên đất im lìm. 
Màu thời gian nhuộm cuộc tình nở hoa.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Tìm em


Tìm em
Tìm em trong cõi Ta Bà
Tim đi sai nhịp tưởng là thấy em
Thấy ngỡ thấy, quen ngỡ quen
Hóa ra ảo ảnh của em ngày nào
...
Tìm em giấc mộng vỡ òa
Miệng cười chúm chím quê nhà là đây !!!

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Thôi kệ. !!!


Thôi kệ. !!!

Lục căn siêu xuất cõi trần
Thoáng nhìn đã thấy... nợ nần với nhau
Thôi thì... nỗi khổ niềm đau
Cũng đành kệ nó... giận nhau làm gì ?
Thế gian chuyện, " bất tư nghì"
Từ rơi ngữ rụng còn gì ... kệ thôi.

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Không cần...


Không cần...

 Chắt chiu mua áo choàng dài
 Rằm này dâng lễ lên ngài Quan Âm
 Trụ trì lên tiếng : "không cần"
 Phật đang mặc áo có trần trụi đâu?
 Vợ chồng hờn giận cúi đầu
 Dạ thưa con đã đến lâu xin về

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Trưởng thành & Chân tình


Trưởng thành

 Người biết giận hờn tôi thấy vui
 Lớn rồi... nếu có cũng vừa thôi
 Cổ nhân : "già néo đứt dây" mất 
 Người có đọc không, hay mỉm cười?

Chân tình

 Nhiều năm phiêu bạt hải hà
 Phút chân tình ấy đáng là tri âm
 Cứ ôm phút ấy âm thầm
 Nước từ bi rưới nẩy mầm yêu thương

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Giúp đỡ


Giúp đỡ

 Đánh rơi hạt giống tình người
 Sang năm trở lại nụ cười nở hoa
 Mỉm cười rồi lại khóc òa
 Khiến người đứng đó xót xa cõi lòng
 Sao ta mãi vướng sắc - không
 Vấp dây té ngã thoát vòng nhị nguyên

Bạn thân


Bạn thân 

Đêm khuya, nỗi nhớ, hai người
Bạn thân từ thuở khóc cười ban sơ
Đã rơi vào chốn bàn cờ
Nhắm con mắt lại còn mơ thấy mình
Chút này là để làm tin
Bình minh trở giấc tình nhân đi rồi

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Nói dối...


Nói dối... 

Xa rồi phố núi mùa Đông
Để quên nỗi nhớ về không thấy gì
Nhà tôi tra hỏi mỗi kỳ
Nếu không đáp được tức thì giận ngay
Lấy lời giả dối để thay
Nhớ là có nói không say không về

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Lá rừng + Tha thứ + Thế à !


Lá rừng
Rừng ngăn tố lốc hải triều
Lớn khôn năm tháng để yêu với đời
Bão giông chiếc lá chơi vơi
Lìa cành theo nước về xuôi hải triều.

Tha thứ
Vì ta nên tội với người
Đau, buồn, oán, giận...mỉm cười người ơi !!!
Máu tim từ chối nhau rồi
Bao nhiêu lầm lỗi... xin đời thứ tha.

Thế à !
Rong chơi trong cõi Ta Bà
Gặp nhau một thoáng... Thế à ! Cười lên !!!
Ngỡ như lạ, ngỡ như quen ?
Sắc - Không ,vướng bận... lại quên... Thế à !!!

Phong tình ... ( tình của gió )


Phong tình ... ( tình của gió )

Em là hạt cát mong manh
Anh như cơn gió vô tình ngang qua
Hữu duyên phiêu bạt hải hà
Ân tình tri ngộ, sao là bão giông ?
...
Thôi thì cát cứ thong dong
Gió tìm hơi ấm giữa lòng đại dương

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Ngủ...!!! & Nỗi nhớ


Ngủ...!!!

Ngủ đi kỷ niệm một thời
Men say dĩ vãng giết người đang yêu
Ngủ đi bóng đổ về chiều
Khề khà chếnh choáng liêu xiêu cuối đường

Nỗi nhớ

Sao mưa rơi giữa ban ngày. 
Nghe trong sâu thẳm đắng cay xé lòng.
Người theo chiếc bóng giữa dòng. 
Để ta ở lại bão giông cuộc đời

Nỡ đành...


Nỡ đành...

Sao không nán lại cõi trần
Ru ta giấc mộng một lần này thôi
Thiên đình lúy túy chơi bời
Khiến người ở lại chơi vơi cõi lòng
Nói rằng không, dặn lòng không
Tiên, phàm nào có... phượng rồng mây mưa
Lần tìm tích cũ xa xưa
Duyên trùng phùng ngộ, đón đưa... người về

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

Nợ đòi...& Gửi "Em"


Nợ đòi...
 
 Vô minh gieo hạt ở đời
 Duyên trùng phùng ngộ nợ thời ra hoa 
 Mỗi cành nặng tợ sơn hà
 Thân tàn lực kiệt cửa nhà sang ngang.

Gửi "Em" 

 Phương Nam giọt nắng đang tươi
 Gởi ra đất Bắc nụ cười em xinh
 Gói thêm trong đó chút tình
 Bén duyên Nam Bắc nên hình non sông.

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

AI... !!!


AI... !!!

 Ai bẻ cành phượng thắm
 Cắm vào dòng đời mọc lên quả đắng?
 Ai nở vùi tà áo trắng
 Để biến thành màu tím đau thương?
 Ai ghi sổ đoạn trường
 Gây đau thương nhân thế?
 Gặp, Xa, nhớ thương sầu lẻ bóng
 Hơn ba mươi năm, cánh chim chưa cành đậu, mệt lã giữa chiều hôm
 Gió buốt, sương đêm, mõi mòn rụng cánh
 Ngước nhìn trời xanh, hồn về quá khứ, phút giây tư lự...
 Tự vấn đêm trường...
 Yêu thương con ngước mặt nhìn Như Lai
 Đời đạo không hai nào đâu sai khác
 Lác đác tiếng lá rơi đêm
 Trong tôi một thoáng buồn, lâng lâng, nhè nhẹ
 Bóng người mẹ hiền hiện về giữa đêm khuya quạnh quẽ
 Xoa đầu, an ủi, vỗ về dạy bảo...
 " Đường hẹp dài khúc khủy dễ đi
 Đường êm rộng chông gai hầm hố"
 Đọc nhiều lần con nào đâu tỏ ngộ
 Chẳng hiểu sao ...
Bụi đường thường vướng áo chinh nhân
 Như Lai cũng mỉm cười lặng yên không nói
 Ngước nhìn... vòi vọi...mây trắng...trời xanh...một cành hoa nở.